SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

huyquang.piano@yahoo.com

huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn.

THÔNG BÁO V/V MỞ CHI NHÁNH ĐÀ NẴNG

Đà nẵng là thành phố biển nằm dọc dòng sông Hàn hiền hòa ....

                                                                                                  XEM THÊM>>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp TẠI ĐÂY>>>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp TẠI ĐÂY>>>

 

JA slide show
Thực tế về tình trạng kinh doanh đàn piano hiện nay ở Việt nam

 

Tôi người được học âm nhạc chuyên nghiệp từ nhỏ và có thâm niên kinh doanh đàn piano khoảng 15 năm, một trong một số người kinh doanh piano sớm ở Hà nội. 

Ngày đó, phố Hào Nam, Hà nội (phố kinh doanh nhạc cụ), nếu không kể vài ba cửa hàng kinh doanh các loại nhạc cụ, không chuyên về piano, tôi là người đặt mục tiêu chuyên về piano đầu tiên ở phố.

 



Ngày đó, bán đàn piano cũng không quá khó như bây giờ vì còn ít người kinh doanh chuyên về nhạc cụ này.

Khi cuộc sống xã hội không còn quá khó khăn về vật chất, nhu cầu văn hóa tình thần cũng được nâng cao, người dân đi tìm các nguồn vui khác. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, đối với một ngành nghề hay thú vui mới, khi tiếp cận, thị trường và người cung cấp dịch vụ không tránh khỏi những bước đi chệch choạc.


 



Như đã đề cập trong một bài viết mới đây, nhiều người muốn sở hữu một cây đàn piano để tiếp cận với âm nhạc, một thứ văn hóa tinh thần đáng trân trọng. Giống như ăn phở, cũng có phở thế này, phở thế nọ, không phải phở nào cũng giống nhau. Đàn piano cũng vậy.

Đã qua cái thời, buổi sáng, bạn chẳng có gì ăn. Một ngày bạn chỉ có 2 bữa - bữa trưa và tối. Hôm nào bạn được ăn sáng, nhất lại là ăn ở hàng quán, có thể chỉ là bát phở, bát cháo, gói xôi, nhưng ít nhất, bạn cũng được ăn, và bạn ngậm cái tăm ở miệng suốt cả buổi sáng để chứng minh cho thiên hạ biết mình có ăn quà sáng chứ không phải nhịn.

Vâng, rất oai - tôi có ăn quà sáng, tôi không nhịn, cái tăm cắm ở mồm tôi minh chứng cho điều đó !

Và đi khám cũng vậy - bạn đến ông thày lang, nhiều khi vừa mất công, vừa tốn tiền, mà cuộc đời thì ngắn. Khám xong, tiền mất, tật mang. Bạn đến ông bác sĩ nổi tiếng, có thể đắt, nhưng suy cho cùng, nó không đắt bởi ông ta chữa đúng bệnh, bạn sống sót.

Cũng là người kinh doanh đàn piano khá lâu năm, tôi khẳng định, không chỉ piano là nhạc cụ hay, nhiều nhạc cụ khác cũng hay, khả năng diễn tấu phong phú, có âm sắc riêng, rất đặc biệt. Có một chiếc piano ở nhà không phải là sai, tuy nhiên, cái đàn piano đó như thế nào mới là quan trọng. Bạn không cần phải "ngậm tăm" để thiên hạ biết bạn đã ăn sáng (vì thiên hạ bây giờ, ai chẳng có tiền ăn sáng). Bạn không phải có chiếc đàn piano để thiên hạ biết bạn có quan tâm đến văn hóa tinh thần.... Nói cách khác, chiếc piano đó như thế nào mới là quan trọng vì mua đàn piano bây giờ, ai chẳng mua được. Bạn có thể mua nhiều nhạc cụ rất hay khác như guitar, violin, clarinet, oboe, trumpet, fagote, kèn Co (french horn), accordion, sáo flute, saxophone, trống (drum), ngay cả đàn Ukulele....chứ không nhất thiết phải đàn piano thì  mới hay.


 

Saxophonist



Khi chọn đàn piano, cũng không nhất thiết phải chọn một cây đàn không có một vết sứt nào vì là đàn cũ, khi người bán phải làm đẹp tất cả các vết sứt, chi phí sẽ cao hơn.

Khi một chiếc đàn cũ mang về, người thợ có trách nhiệm sẽ tìm những lỗi không thể bỏ qua để sửa chữa. Những lỗi này chỉ dân có nghề mới biết, bạn đừng chỉ nhìn bên ngoài, nếu bạn chỉ nhìn bên ngoài, không để ý đến thương hiệu của người bán, khả năng cũng như trình độ thực của họ, có lẽ bạn đã phạm sai lầm.



 




Nếu bạn muốn tìm một chiếc đàn piano cũ được sửa chữa cả nội dung lẫn hình thức, chiếc đàn đó thường đắt hơn những chiếc khác vì người thợ phải tỉ mỉ hơn rất nhiều, soi xét từng góc cạnh của đàn. Bạn là người đi mua đàn, bạn chỉ nhìn bên ngoài, những thứ bạn không thấy, ai sẽ là người quan tâm  - hẳn phải là người có trách nhiệm mới làm điều đó.

Tôi có nhìn thấy một người bán hàng mà khi bán hàng, bạn ấy tì tay lên vết sứt của đàn để khách hàng không nhìn thấy. Đấy là những vết sứt hoặc khiếm khuyết khách hàng có thể phát hiện bằng mắt, vậy những chỗ khách hàng không thể nhìn thấy thì sao ?

Tôi nói điều này có thể có bạn không vui, nhưng chúng ta phải nhìn trực diện là chúng ta đang ở đâu, đang làm gì, nhận thức của chúng ta đang ở vị trí nào trên thế gian này.

Nhiều người theo thuyết âm mưu cho rằng thế giới là của nghi ngờ và dối trá, vậy, tại sao tôi phải trung thực. Bạn thử nghĩ xem, nếu ai cũng nghĩ và hành động như vậy thì chúng ta sẽ tạo dựng một xã hội như thế nào ?

Tôi thử làm một bài tính. Muốn kinh doanh piano đàng hoàng, bạn phải có vốn vài tỉ. Số vốn đó, nếu bạn để vào ngân hàng, sẽ cho bạn một hoặc hai chục triệu một tháng. Bạn phải thuê mặt bằng, đôi khi đến vài chục triệu. Nếu bạn thuê ở xa trung tâm, khách hàng sẽ ngại đi vì giao thông hay kẹt xe.

Đấy là tôi nói bạn có vốn sẵn có, nếu bạn phải vay ngân hàng để kinh doanh, gánh nặng đó sẽ khác.

Tôi biết có bạn kinh doanh piano, thuê kho ở Hà nội, tiền thuê đã lên đến vài chục triệu.

Ok, bây giờ nói chuyện tiêu thụ. Tôi bán 1 chiếc piano, cứ cho là tôi lãi 1 triệu một cái, một tháng tôi có bán được vài chục cái để bù chi phí không?

Nếu tôi lãi 2 triệu/cái, tôi bán một tháng 15 cái, tôi vẫn không đủ chi phí, vợ con tôi sẽ ra ngồi đường xin ăn.

Nếu tôi lãi 3 triệu/cái, khách hàng kêu lên: "Sao nhiều thế ?". Ok, thưa các bạn, để bán lẻ được 10 chiếc piano/tháng đối với một cửa hàng có uy tín không phải là dễ. Điều đó có nghĩa là trong 3 ngày, bạn phải bán được một cái đàn piano. Tuy nhiên, ngay cả bạn lãi đến 3 triệu/cái thì bạn mới được 30 triệu một tháng.

Bạn vẫn lỗ, vợ con bạn vẫn ra ngồi đường xin ăn.

Nếu bạn lãi 4 triệu một cái đàn, tháng bán 10 cái, bạn được 40 triệu/tháng, bạn có thể sống được với điều kiện bạn phải thuê kho ở xa để giảm chi phí. Tuy nhiên, khi thuê kho ở xa, chẳng khách hàng nào muốn đến với bạn cả. Họ đều ngại đi, họ muốn cơ sở của bạn loanh quanh ở Hà nội thôi.

Bạn vẫn là người thua cuộc vì chắc chắn bạn sẽ không bán được 10 chiếc/tháng khi kho của bạn ở quá xa trung tâm thành phố.

Đó là chưa kể nếu bạn là người có trách nhiệm với đất nước, bạn phải đóng thuế thu nhập, có nghĩa là sau khi trừ hết chi phí, bạn phải đóng 20% thuế thu nhập cho Nhà nước. Nếu bạn trốn đóng thuế, bạn đừng chửi Chính phủ tại sao phải đào tài nguyên lên bán để sống, bạn cũng đừng chửi tại sao Chính phủ vay nước ngoài nhiều thế...vì bản thân bạn phải làm bổn phận trước đã.

Nếu bạn đã làm đầy đủ bổn phận về thuế, tôi trân trọng, bạn chửi thoải mái, nhất là bọn quan tham.

Nếu khách hàng luôn tìm cách hạ giá sản phẩm họ muốn mua, doanh nghiệp không sống được, họ phải trốn thuế. Nếu vậy, khách hàng cũng không nên chửi Chính phủ tham nhũng vì bản thân khách hàng đang ép doanh nghiệp trốn thuế để tồn tại.

Đó cũng là một hình thức tham nhũng.

Tôi không "vơ đũa cả nắm" nhưng chúng ta nên nhìn hiện tượng bằng nhiều góc cạnh, không có gì nhìn một chiều mà đúng hết.

Nhiều chiếc đàn piano cơ cũ hiện nay bán đến tay khách hàng chỉ có giá trên dưới 20 triệu (khoảng 877 USD). Thưa các bạn, nếu một chiếc đàn piano cũ chuyển từ Nhật bản về, qua sửa chữa mà chỉ có từng ấy thì thử hỏi chi phí đâu để bảo dưỡng và làm cho nó tử tế. Nếu tôi lãi (chưa trừ) khoảng 1 triệu đồng một cái đàn thì đừng hi vọng tôi bảo hành.

Tại sao:

Lên dây miễn phí đã 500k một lần; vận chuyển tầng 1 miễn phí, tối thiểu 500K; chưa kể các phụ kiện đi kèm như ghế, ống sấy, khăn phủ....Nếu họ hứa với bạn là bảo hành 5 hoặc 10 năm  hoặc cả đời, bạn tin là việc của bạn, hoặc bạn phải là ai đó người ta mới làm miễn phí cho bạn từng ấy năm.

Công ty tôi là một trong số ít doanh nghiệp nhập piano về khá sớm. Hôm nay, khi nhìn danh sách hàng, tôi không hiểu tại sao đàn piano lại có giá thấp như vậy khi đến tay khách hàng. Việc ép giá doanh nghiệp, cạnh tranh thiếu lành mạnh cũng vô tình ép các doanh nghiệp thi nhau giảm giá bằng cách giảm bớt công đoạn hoàn thiện đàn (thí dụ như lên dây piano chỉ lên những nốt sai, những nốt khác kệ; giống như quét nhà, chỉ quét chỗ có rác, chỗ khác kệ).

Ngoài ra, tôi không khẳng định, nhưng không loại trừ khả năng một số doanh nghiệp khai thấp giá nhập khẩu để trốn thuế giá trị gia tăng (VAT). Nếu khách hàng tiếp tục ép giá doanh nghiệp, vẫn có những thành phần trốn thuế, hạ giá cạnh tranh thiếu lành mạnh, rút bớt công đoạn hoàn thiện đàn, khách hàng tiếp tục cổ xúy cho những doanh nghiệp đó, các bạn đừng trách đất nước không phát triển vì bạn chính là một phần trong đó, vì bạn có muốn góp phần đóng thuế cùng doanh nghiệp đâu.

Sau một thời gian đắn đo, chúng tôi quyết định hạ giá sản phẩm vì sau khi tính toán chính xác, chúng tôi thấy kinh doanh piano không có lãi nữa.

Mục đích của lần hạ giá này là để khách hàng thấy rõ chi phí cho một chiếc đàn piano sẽ ra sao nếu bạn không trốn thuế. Nếu bán với giá đó, bạn sẽ không có bảo hành. Chúng tôi cũng sẽ làm những gì có thể, nhưng làm cái gì thì nói rõ cái đó, và chúng tôi sẽ nói hết các rủi ro cho các bạn nếu không sửa chữa một hạng mục nào đó.

Chúng tôi sẽ cung cấp những gói bảo hành, kèm theo các điều kiện về tài chính và tùy theo nhu cầu của khách hàng.

 

Trở lại câu chuyện: tại sao đã không có lãi lại hạ giá ?

 

Xin thưa, đó là cách đánh bài ngửa. Chúng tôi giảm thiểu các chi phí, tạo việc làm cho một số bạn có tay nghề; chúng tôi muốn lùi tiếp một bước để tiến lên sau đó, với hi vọng đưa thị trường piano chệch choạc này về một quĩ đạo tốt hơn.

 

Đấy là chưa kể hiện nay, piano điện cũ tràn ngập thị trường. Với những chiếc piano điện cũ dưới 10 triệu thường có tuổi thọ khoảng hơn 20 năm. Hàng điện tử có tuổi đời như vậy liệu có ổn không ?

Xin thưa là rất khó !

Các cửa hàng thường không tự nguyện nói năm sản xuất của đàn piano điện cho bạn hoặc họ nói họ không biết. Bạn chỉ cần nhìn xuống gầm đàn, nếu họ xé bỏ năm sản xuất ở gầm đàn, bạn chỉ cần nhớ mô-đen của đàn và tên đàn, bạn về hỏi "ngài google" là biết. 

Nếu bạn có một người vợ hoặc ông chồng thông minh, về hỏi cô ấy hoặc ông ấy. 


Piano điện cũ thường được bảo hành 3 tháng đến 1 năm. Tuy nhiên, xin lưu ý các bạn là không phải ai hứa cũng làm. Là người kinh doanh khá lâu trong nghề, tôi thấy tỉ lệ người hứa và không thực hiện đúng lời hứa của mình khá nhiều, nhất là đối với piano điện. Khi gọi bảo hành, họ nói họ quên, nhắc vài lần có thể họ nhớ, và dù họ có nhớ và sửa chữa chăng nữa, bạn có định bỏ gần 10 triệu ra để dùng trong vài tháng hoặc tối đa 1 năm ? 


Trong bảo hành bạn gọi còn khó, thử hỏi ngoài bảo hành bạn gọi, ai sẽ đến ?


Hàng ngày tôi nhận khá nhiều điện thoại nhờ sửa piano điện không phải do tôi bán ra. Tôi có cậu em ngập đầu trong việc sửa chữa piano điện trong bảo hành hoặc hết bảo hành.

Cậu ta có vẻ kiếm tiền tốt trong việc này.


Lỗi tại ai ?


Các bạn đã quá tham rẻ và điều đó đôi khi đã lấp đi cái nhìn rành mạch về vấn đề.


Nếu bạn chưa đủ tiền mua piano cơ để tự học hoặc cho con cái bạn học, bạn tìm doanh nghiệp uy tín, mua một chiếc guitar vài triệu, một chiếc kèn clarinet của Tàu cũng được (cũng chỉ vài triệu), hoặc một chiếc Ukulele vài trăm ngàn, không nhất thiết phải học piano. Miễn là bạn tiếp xúc với một thứ văn hóa, với nghệ thuật một cách đích thực là được.


Các bạn cũng không cần phải đến những cơ sở hoành tráng, vì hoành tráng thì tiền thuê nhà đắt. Tiền trang trí cho một địa điểm đẹp có thể lên từ vài chục cho đến vài trăm triệu.

Khách hàng thường sẽ phải gánh chi phí đó.


Xin đừng muốn rẻ, muốn hoành tráng, lại vừa muốn tốt và đẹp;

khái niệm đó không tồn tại trên trái đất này.



 

Huy Quang - Piano



 

 
Ở đâu không có lũ...

.

Chúng ta đã biết về ô nhiễm môi trường, bao gồm nguồn nước, không khí....


Nhân chuyện rộ lên về việc dừng hay tiếp tục duy trì cái loa phường, nay, chúng ta để ý thêm một thứ ô nhiễm khác, ô nhiễm âm thanh, có nghĩa là phải nghe những thứ mà chúng ta không muốn nghe.


(Gần 90% ý kiến muốn bỏ loa phường)


Sống ở đời, có lẽ ai cũng có thú vui lớn nhỏ. 

Tôi có thú vui uống Capuchino mỗi ngày (một loại cà phê nhẹ).

 

Nếu bạn chưa tin Chúa và cho rằng những điều Chúa làm đều tốt đẹp thì bạn sẽ không tin rằng Eva ngày xưa có xinh không vì lúc đó chỉ có một người phụ nữ duy nhất nên Adam không thể có lựa chọn nào khác và chàng cũng chẳng có gì để so sánh.

 

 

 

Nếu bạn chưa từng ra nước ngoài hoặc bạn có đi cũng chỉ sang những nước giống Việt nam thì bạn sẽ chẳng có gì để so sánh; song nếu bạn có dịp sang những nước gọi là văn minh, đi chơi hoặc ở đó một thời gian hoặc nếu bạn chưa được đi mà chịu khó tìm hiểu, tôi nghĩ là bạn sẽ so sánh.


So với nhiều người ở Việt Nam nói chung, tôi có cái may mắn là được đi khá nhiều, ở khá lâu ở một số nước được coi là văn minh.


Và khi người ta được nhìn thấy những điều hay, mong muốn tự nhiên là ta mong đất nước mình học được một phần những cái hay đó. Tuy nhiên, việc đó không hề giản đơn. Khi một thói quen đã ăn vào máu, việc thay đổi nhiều khi bất khả thi.


Ở Việt Nam có một cụm từ mà mỗi lần nói đến, nghe nó hơi ..."đau đau" - đó là "sống chung với lũ".


Nó thể hiện một điều gì đó không thể thay đổi - thường là điều tệ hại.


Và người ta vẫn tìm một góc riêng cho mình, đóng cửa, dựng hàng rào và chúng ta ở không gian riêng của chúng ta.

Tuy nhiên, chúng ta không thể không ra đường, không thể không hít thở, không thể không ăn và uống nước; và chúng ta không thể không va chạm với những gì kém văn minh, thậm chí những hành động không thể chấp nhận của những người xung quanh.


Chúng ta phải chấp nhận "sống chung với lũ".


Song, xu hướng tìm cho mình một không gian riêng, tách biệt nhất có lẽ là điều nhiều người nghĩ tới khi xã hội, nơi ta đang sống, có nhiều điều không được như ta mong muốn.


Và mọi người tiếp tục đi tìm....


Bạn tôi nói rằng bạn ấy không có vấn đề giống tôi, khi lái xe, người ta không tránh thì bạn ấy tránh. Tôi hiểu nhưng khi bạn dẫm phải một đống c..., tôi hỏi điều đó có làm bạn vui ?


Tôi nghĩ là KHÔNG, và chúng ta phải đi tìm niềm vui khác không phải là cái "ĐỐNG" đấy .


Vâng, thưa các bạn, chúng ta phải chấp nhận "sống chung với lũ" nhưng phải nói trắng ra rằng chúng ta không thể vui với lũ được.


Như các bạn, tôi cũng tìm không gian sống và thưởng thức.

Sau một hồi chen chúc mệt nhọc của ngày dài, tôi thường đi uống Capuchino ở chỗ nào đó sạch sẽ, phục vụ đủ lễ độ, tôn trọng khách (không cần phải khép nép giả tạo), chất lượng đồ uống phải đạt, giá cao một chút không sao, miễn là phải phù hợp.


Và tôi tìm đến với Highlands Coffee - hệ thống bán Coffee của một Việt kiều Mỹ, thành lập tại Việt nam từ năm 1998.


(Highlands coffeee wiki)


Đến Highlands Coffee, bạn phải tự phục vụ, xếp hàng trả tiền lấy một thiết bị điện tử (tạm gọi là thẻ mua hàng), khi phục vụ làm xong đồ bạn đặt, thiết bị sẽ kêu và bạn phải đứng dậy tự lấy đồ chứ không ai mang ra cho bạn.


Highlands Coffee luôn tìm những địa điểm đắc địa nhất trong thành phố như cạnh khách sạn 5 sao, những vị trí đẹp, nhiều người qua lại nhất ...


Tôi cũng là người bán hàng nên phong cách của Highlands làm tôi thích khi khách phải tự phục vụ. Nhiều người cho rằng khách hàng là Thượng Đế, nhưng tôi không nghĩ vậy, khách hàng cần được tôn trọng nhưng khách hàng không phải Thượng Đế, khái niệm này dẫn đến việc khách hàng hay đi quá giới hạn và quên mất họ là ai.

 

 


Bản thân tôi là nghệ sĩ, cụ thể là nhạc công được học khá bài bản. Vì vậy, tôi và những người giống tôi khá nhạy cảm về âm thanh.

Và trong không gian được cho là rất ổn của Highlands, tôi phát hiện ra một điều gần như là khó chịu - đó là âm nhạc.


Tôi vào Sài gòn, đến  Đà nẵng, ra Hà nội, tôi đều uống Coffee ở Highlands mỗi ngày nhưng ở đâu cũng vậy, nhạc lấn át những câu chuyện chúng tôi muốn nói, nhạc phá đi không gian yên tĩnh chúng tôi muốn thư giãn bên bờ sông Hàn (Đà Nẵng), nhạc phá đi sự qui củ, chừng mực mà Highlands đã và đang tạo dựng ở Việt nam. Tôi đã nhiều lần đề nghị các Coffee Shop của Highlands vặn nhỏ nhạc nhưng họ đều nói là nhạc của hệ thống là vậy, họ không được phép thay đổi.


Coffee ở Highlands không hề rẻ, một ly Capuchino cỡ vừa khoảng 54 ngàn đồng Việt nam, nếu bạn uống mỗi ngày, bạn sẽ mất khoảng hơn 1.5 triệu VNĐ/ tháng, và đối với thu nhập chung ở Việt nam, nó không phải là ít (và xin nói thêm rằng không phải lúc nào bạn cũng đi uống coffee một mình).


"Sống chung với lũ", tôi nhớ lại cụm từ này và chợt tỉnh ra rằng cái "lũ" này lại từ bên Mỹ sang mặc dù nó là thương hiệu Việt Nam.


Một số bạn bè tôi dẫn đến Highlands đều có chung một nỗi khó chịu về âm nhạc ở đây, đặc biệt là những bạn làm về âm nhạc cổ điển.


Thế mới biết trong những thứ lộn nhộn ở Việt Nam, khi bạn muốn tìm một không gian của riêng bạn, không gian bạn thích không phải lúc nào cũng dễ - "lũ" ở khắp nơi. 



Và một "sáng kiến" lóe lên - tôi định mua những gói coffee tôi thích, đóng cửa ở trong nhà, tự pha và uống mỗi ngày.


Song, tưởng dễ, nhưng không thể làm được vì chẳng nhẽ bạn không giao lưu với ai.


Và có một cách khác:


Hàng sáng, bạn tìm khách sạn 4 hoặc 5 sao, bạn chui vào đó uống coffee, giá sẽ khoảng trên dưới 100K/ly (chưa kể thuế). Ở đó, bạn sẽ có những khuôn mặt lịch thiệp (có thể giả, có thể thật), có chỗ ngồi đàng hoàng và đặc biệt, bạn sẽ khó có thể tìm thấy coffee khách sạn 5 sao nào mà có nhạc lộn nhộn, ô hợp, lấn át câu chuyện của những người muốn tìm không gian nhỏ để thư giản chứ không phải đơn giản chỉ là cốc coffee sáng.


Và cái giá đó là khoảng trên dưới 100 ngàn VNĐ/ly (chưa kể thuế), tháng khoảng 3 triệu VNĐ (cũng lại xin nhắc lại là không phải lúc nào bạn cũng đi uống coffee một mình).


Liệu có quá mắc so với thu nhập của người Việt nam nói chung khi phải trả từng đó cho một ly coffee sáng ?


Việc coffee chỉ là thứ rất nhỏ trong cuộc sống bề bộn của chúng ta với gia đình, công việc và con cái.


Tuy nhiên, tôi mượn câu chuyện đó để nói về một thứ không nhỏ: 


Chúng ta thực sự có môi trường sống hay không vì khi đi ra nước ngoài nhiều, tôi thấy những thứ tôi thiểu như vậy của họ đều khá đạt chuẩn, chẳng bao giờ phải vào khách sạn 5 sao để tìm những thứ giản đơn như thế.


Ước gì cả thế giới chỉ có một quán coffee giống như Adam chỉ có mình nàng Eva mà thôi.


Lúc đó, tôi sẽ không nói nhiều như bây giờ và im tiệt luôn .....



Và ông chủ của Highlands Coffee là David Thai kia, nếu gã vứt bỏ chữ Thai chắc sẽ chuẩn hơn.


Vẫn có gì đó không ổn....


Từ mai, mình sẽ tìm cách khác để uống Coffee, không nộp tiền hàng ngày cho gã này nữa .




Rất vui nếu bạn nào chỉ cho mình nơi đâu tạm giống như thế nhưng đừng đắt hơn vì Highlands đã là quá đắt đối với tôi.


Còn về cái loa phường, tôi hoàn toàn ủng hộ cái đồng chí Chủ tịch Thành phố vừa lên.


Bớt được "cái lũ"nào hay "cái lũ" đó.

 

 

 

 


HQ

 
"Short life"....


.

 

 

Ngày xưa, tôi thích nhạc cổ điển vì sự hài hòa của nó, dần dần, tôi thích phá cách một chút, thích Pop, chút Rock, Disco; về sau, tôi thích nhạc Jazz vì âm thanh chát chúa, ngang tai, có vẻ như rất mâu thuẫn nhưng có qui luật của nó.


Nhiều người nghe nhạc Jazz một lúc rồi đứng dậy bỏ đi vì không nghe nổi; nhiều khi nhạc cổ điển họ cũng không nghe nổi thì làm sao họ nghe được nhạc Jazz., và tôi tự nghĩ như vậy.


Lỗi không phải tại họ, họ không được đào tạo hoặc có thể họ bị khiếm khuyết một điều gì đó.


Tôi không trách ai, và cũng chẳng trách mình, chúng ta chỉ là nạn nhân khi chúng ta dường như rất khó khăn hoặc không thể làm được một việc gì đó.


Kinh Thánh sách Roma, đoạn 5, câu 12 viết:


"Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội".


Vâng, bởi Adam, Eva phạm tội mà chúng ta đã trở thành nạn nhân của sự chết, của bất toàn và khiếm khuyết.

 

Ta tạm hiểu như vậy, và hãy đừng suy nghĩ nhiều .




Con người là khiếm khuyết, không khiếm khuyết thì ta đã không chết. Có người khiếm khuyết lộ ra, có người ẩn bên trong và được bao phủ bằng vẻ hào nhoáng. Khi khiếm khuyết, họ không thể làm được những việc mà người khác có thể làm bình thường. Tỉ như một người không có tay và chân, bạn ấy không thể chơi đàn piano, song không vì thế mà bạn ấy không tư duy được như người khác.


Có người sợ độ cao, leo lên nhà vài tầng, ra ban công nhìn xuống đất là thấy chóng mặt. 

Có người thần kinh rất mạnh, cuộc sống của họ không thể không có những trò mạo hiểm - họ tìm cách để có cảm giác mạnh như leo núi, nhảy "bungee" (nhảy từ trên cao), thậm chí có những người chỉ thích leo núi bằng tay không, không có công cụ hỗ trợ hoặc leo các tòa nhà cao tầng trong thành phố...

 

Có những kẻ bị khiếm khuyết trong tình yêu, hình như họ không thể yêu ai ngoài yêu mình, tuy nhiên, họ sợ ai đó phải khổ như mình hoặc giống mình, đặc biệt là những đứa con của họ.


Họ không yêu, họ chỉ sợ, sợ ai đó khổ như mình, đặc biệt là những đứa con.

 


Tôi là một trong những kẻ đó, tôi không thể yêu ai, chỉ yêu mình, song từ ngày tôi có những đứa con, tôi không hiểu sao mình thương chúng thế. Tôi sợ tất cả, tôi sợ chúng giống tôi, phải đi con đường của tôi đi. Và vì tôi có những sai lầm trong nuôi dưỡng chúng, bởi tôi quá thương chúng, nhiều khi thương quá sức mình mà trở nên nóng giận. 

Tôi quá sợ chúng bị làm sao, và tất nhiên là tôi sợ chúng bị làm sao còn hơn sợ chính bản thân mình bị làm sao.


Tóm lại, tôi thích chúng hạnh phúc hơn tôi, và đó có thể là bắt đầu của một TÌNH YÊU.

 

 

Rồi tôi hiểu hơn rằng bố mẹ tôi đã yêu tôi như thế nào, lo cho chúng tôi ra sao, hi sinh nhiều thế nào. Điều đặc biệt hơn là khi chúng tôi có những đứa con, bố mẹ tôi có vẻ còn thương con chúng tôi hơn chính bản thân chúng tôi thương chúng, và nhiều lúc, tôi tưởng như mình không thể hiểu nổi về tình yêu đó.

 

Và tôi đã hiểu, đó là tình yêu và sự hi sinh.

Và tôi cũng hiểu rằng thế gian tồn tại nhờ tình yêu, sự hi sinh và Chúa Giê su chính là những điều đó.

 

Tôi nhìn thế giới xung quanh mà trong triết học gọi là "khách thể" (object) và tôi là "chủ thể" (subject)

Tôi quan sát và vẫn thấy mình không yêu ai, kể cả vợ mình, tuy  nhiên, tôi biết là tôi thương những đứa con.

 

Và tôi biết mình bị khiếm khuyết hay bị dị tật trong tình yêu. 

Tôi không thể yêu ai ngoài những đứa trẻ của tôi ?

 

Nếu một ngày, bố mẹ, anh em tôi bị làm sao, tôi sẽ lặng lẽ làm điều gì đó cho họ nếu tôi còn sống và đủ sức. Tôi không muốn khóc, tôi không muốn than vãn, tôi muốn làm điều gì đó, nói điều gì đó, và tôi vẫn bị khiếm khuyết, tàn tật trong tình yêu vì tôi không thể yêu ai, tôi chỉ biết rằng cuộc sống là khổ đau và không ngoại lệ với cha mẹ, anh em mình nếu họ không biết đến Chúa Giê su.

 

Vâng, tôi thương họ vì họ không có hi vọng vào một Cứu Chúa - một thế giới vĩnh cửu.

 

Phải chăng tôi là kẻ tâm thần, đầy sợ hãi ? 

Vâng, cũng có thể nếu bạn nghĩ vậy, song bạn thử nghĩ xem, nếu không có cái gì đáng để hi vọng thì đời người có tệ không ?

 

Mọi người dường như đang đi tìm cái khiếm khuyết của mình, tôi cũng vậy, và tôi phát hiện ra rằng mình  KHÔNG THỂ YÊU AI. 


Và đó là điều rất tệ hại....


Tuy nhiên, ngoài con cái, bố mẹ, anh em, nếu tôi thấy một đứa trẻ hoặc đồng loại bị nạn, bị đói, tôi có thể làm điều gì đó cho họ nếu tôi có thể. Tôi cũng chẳng yêu họ, tôi chỉ biết rằng, trần gian là khổ, và nếu chúng ta không có hi vọng vào một thế giới khác, vào một Cứu Chúa thì sự chết là thảm họa lớn bởi chúng ta đã được sống, được nhìn thấy mặt trời, mây, núi rừng, đồng cỏ, dòng sông, dòng suối và biển cả; bởi chúng ta được ăn, được sống, hít thở không khí trong lành nơi rừng rậm, nơi biển xanh hoặc núi cao.... 


Và như ai đó đã từng nói:


"Nếu sự chết là hết thì cuộc đời giống như bữa cơm ngon dành cho tử tù trước khi ra pháp trường".



Một khúc nhạc, một lời nói, một đoản văn có thể bạn không muốn nghe hoặc trót phải nghe như cái loa phường. 

Và nếu đoạn văn bạn vừa đọc của tôi giống như cái loa phường thì bạn hãy cố quên đi nhé.




Chúc các bạn có những ngày tốt đẹp !




Huy Quang

 
Tình yêu và lòng biết ơn

 

Death Valley CA, 2012

 

Nhân ngày Tình yêu, nói về tình yêu và lòng biết ơn !

Lâu không gặp, hỏi cô em đã có người yêu và lấy chồng chưa. Nó bảo chưa. Mình nói có cũng được, không có cũng chẳng sao vì tìm được người hợp, yêu thương mình cả đời không bao giờ là dễ cả.

Ngày chưa lấy vợ, mình chỉ nghĩ đến mình là nhiều, có chăng, cũng hay nghĩ đến cha mẹ, anh em, tuy nhiên, tình yêu không đủ lớn để mình có thể sống hết mình và hi sinh lớn hơn.
Ngày lấy vợ và có con, mình không hiểu tại sao mình yêu những đứa trẻ đến thế, và tình yêu đó càng ngày, càng lớn, nó choán hết cả tâm trí, nó làm cho mình sống mạnh mẽ hơn, hi sinh nhiều hơn, và có lẽ như nhiều ông bố bà mẹ khác, con trẻ dường như là tất cả của họ - hạnh phúc, buồn đau, tự hào, sự phấn đấu ....
Mình không quan tâm gì nhiều ngoài việc phải làm cho những đứa trẻ được sống, được tự do, khỏe mạnh, và sống có ý nghĩa .

 

Nhiều lần, ngắm nhìn thế giới xung quanh, đặc biệt là ở Việt Nam mà cảm thấy nhiều điều thất vọng, cậu em bảo mình:


- Dù đất nước này thế nào thì anh cũng được hưởng những gì gần như là tốt nhất của nó: anh được học trường tốt của Việt Nam, anh được lành lặn khi nhiều người cùng lứa phải ra trận, lao động vất vả, bệnh tật, không lành lặn. Con anh cũng được sinh ra lành lặn, được học trường tốt, có nhiều đứa trẻ không được như vậy, chúng đã phải không lành lặn để con anh được lành lặn, nhiều đứa đã phải đói để con anh được no; nếu sau này anh muốn ra đi nước ngoài cùng gia đình để tìm môi trường tốt hơn thì anh cũng ra đi nhờ nguồn lực của đất nước này, anh đang kiếm tiền từ đất nước này, từ nguồn lực này để chi trả cho những gì anh muốn, cho tương lai của các con anh....
Vậy, theo em, đi đâu thì đi, anh và các con nên hướng về quê hương, nơi đã dành những gì tốt nhất cho anh và cho các con anh, dù cái tốt nhất ấy ở mức độ nào.
Chúng ra đi không phải để đi mãi, để chạy trốn. Không, chúng đi để mở mang, để trải nghiệm, để có thêm phương tiện chắp cánh cho những ước mơ, và quan trọng hơn hết là để sau này về trả nợ những gì anh đã lấy ở "ĐÂY" đi. Món nợ này không thể không trả. Đây CHƯA nói đến vấn đề đạo đức, nó là bổn phận, nghĩa vụ, sự sòng phẳng có lợi cho đôi bên, đạo đức thì phải làm hơn nữa. 


Nếu không hiểu điều đó, dù đi đâu, làm gì, chúng cũng không thể thành người và chẳng làm được gì.

 

Liệu lời khuyên đó có sòng phẳng, logic và đúng không ?

 

 

Huy Quang

 
Ngợi khen Chúa

Có một bạn viết:


The fantastic thing about this video is that it's not just good because she's 10. And it's not just good because she's dealing with autism and ADHD. It's good because it's good - really good. Sensational in fact. She has wonderful natural phrasing and she delivers those words with more wisdom and soul than most professional recording artists. Honestly

 

 

Điều tuyệt vời về video này không chỉ hay bởi cô bé 10 tuổi. Và nó hay bởi cô bé đang đối diện với căn bệnh tự kỷ. Điều đó hay bởi nó hay, thực sự hay. Gây xúc động thực sự. Cô bé có sự diễn đạt tự nhiên tuyệt vời và cô truyền đi những câu chữ với sự khôn ngoan và có hồn hơn hầu hết những nghệ sĩ thu âm chuyên nghiệp. 


Thực sự là vậy !

 

 

 

"A Hallelujah Christmas"

 

(originally by Leonard Cohen)

 


I've heard about this baby boy

Tôi đã nghe về Con trẻ này

Who's come to earth to bring us joy

Người đến thế gian để mang cho chúng ta niềm hân hoan

And I just want to sing this song to you

Và tôi chỉ muốn hát bài ca này cho bạn

It goes like this, the fourth, the fifth

Nó như thế này, bậc 4, bậc 5

The minor fall, the major lift

Điệu thứ hạ, điệu trưởng tăng

With every breath I'm singing Hallelujah

Với mỗi hơi thở, tôi hát Ngợi khen Jahweh - Đức Chúa Trời tôi

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Ngợi khen Jahweh !!!


A couple came to Bethlehem

Một đôi vợ chồng đã đến Bethlehem

Expecting child, they searched the inn

Họ đang mong chờ một Con trẻ, họ tìm nơi

To find a place for You were coming soon

Để trú chân bởi Con Trời sắp giáng sinh

There was no room for them to stay

Và đã không có phòng cho họ ở

So in a manger filled with hay

Vậy, trong máng cỏ đầy rơm

God's only Son was born, oh Hallelujah

Con độc nhất của Chúa trời đã sinh, ôi Ngợi khen Jahwew - Đức Chúa Trời tôi

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Ngợi khen Jahwew !!!


The shepherds left their flocks by night

Những kẻ mục đồng rời bỏ bầy cừu trong đêm

To see this baby wrapped in light

Để nhìn Con trẻ quấn trong hào quang

A host of angels led them all to You

Những thiên thần đã dẫn tất cả họ đến với Con trẻ

It was just as the angels said

Như là các thiên thần đã nói

You'll find Him in a manger bed

Các ngươi sẽ tìm thấy Ngài trong máng cỏ

Immanuel and Savior, Hallelujah

Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta - Immanuel, Đấng Cứu chuộc, Ngợi khen Jahweh 

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Ngợi khen Jahweh , Hallelujah !


( Chú thích: Immanuel Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta )


A star shown bright up in the east

Một ngôi sao sáng lên phía đông

To Bethlehem, the wisemen three

Ba kẻ thông sáng đến Bethlehem

Came many miles and journeyed long for You

Từ nơi xa đã đến với Ngài

And to the place at which You were

Và đến nơi mà có Con trẻ

Their frankincense and gold and myrrh

Hương Trầm, vàng và dầu thơm của họ

They gave to You and cried out Hallelujah

Dâng lên cho Con trẻ và hát vang Ngợi khen Jahweh

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Ngợi khen Chúa Trời !


I know You came to rescue me

Tôi biết Ngài đã đến để cứu tôi

This baby boy would grow to be

Con trẻ này sẽ lớn lên

A man and one day die for me and you

Một ngày, một Người sẽ chết cho tôi và bạn

My sins would drive the nails in You

Tội lỗi của tôi sẽ bị đóng đinh cùng Chúa tôi

That rugged cross was my cross, too

Thập tự xấu xí cũng là thập tự của tôi

Still every breath You drew was Hallelujah

Mỗi hơi thở Chúa tôi là sự Ngợi khen


Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah

Ngơi khen Chúa, Ngợi khen Chúa !

Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah, Hallelujah


Hallelujah !

 

 

 

 

 

 


(Tạm dịch bởi Huy Quang Piano)

 
Thêm một chút bàn về ông Trần Chung Ngọc

.

 

Thực ra, tôi đã gần như quên hẳn ông Trần Chung Ngọc, nhưng có bức thư của một người quan tâm, tôi có viết lại vài dòng.

Bức thư đó như sau:

 

 

Chào anh,


Định viết trả lời cẩn thận cho anh mấy lần nhưng không hiểu sao cứ quên. Mong anh thông cảm.
Nếu anh là người tin Chúa, anh cũng biết rằng ma quỉ là có thật. Chúng là thần linh nên chúng ta phải dựa vào Chân thần và lẽ thật để chống lại chúng. Nếu chúng ta dùng sức của riêng ta, chúng sẽ đánh bại ta. 
Có những người do sự xúi giục của ma quỉ, vô tình hay hữu ý, họ không biết là đang sống theo chỉ dẫn của chúng - họ kiêu ngạo, chửi bới người khác, kích động lòng hận thù..
Đọc hầu như tất cả các bài của ông Trần Chung Ngọc, ta đều thấy ông ta ngay lập tức chửi bới, nhục mạ kẻ khác, coi mình là vĩ đại ngay từ những câu văn đầu tiên. Đó là biểu hiện dễ nhận thấy nhất khi một người đang bị ma quỉ xui khiến, dẫn dắt. 
 
Nếu mình bị cuốn theo chửi bới, nhục mạ người khác, cảm thấy bất an thì mình sẽ rơi ngay vào bẫy của ma quỉ vì bản thân ông Ngọc cũng không biết ông đang bị ma quỉ dẫn dắt và ma quỉ thì rất khôn ngoan.
 
Cũng như anh, khi đọc một số bài viết của ông Ngọc, tôi cảm thấy cần phải nói để tôn vinh danh Chúa, cố gắng nói theo lẽ thật, không hằn học hay tức giận, tuy nhiên, để nói chuyện với kẻ không biết mình bị ma ám, bị điên hay vĩ cuồng là điều không thể.
 
Rất tiếc là ông Ngọc lại được rất nhiều người tung hô, trong đó, có cả người tôi cho hiền lành và tốt bụng như bố đẻ ra tôi. Nếu tôi không nhầm thì bố tôi cũng có lần ca ngợi ông này.
 
Nếu anh hay vào facebook hay các mạng xã hội khác, anh sẽ thấy người Việt nam hay chửi rủa nhau, căm ghét nhau vì chính kiến, vì quan điểm khác nhau, sẵn sàng chửi bới, nhục mạ, thậm chí sẵn sàng hẹn nhau ra để đâm chém vì khinh bỉ nhau là chuyện thường ngày. 
Sống trong xã hội như thế, việc ông Ngọc được tung hô, được coi là ..."vĩ nhân" (mặc dù, ở Mỹ, người ta chẳng biết ông là ai) là chuyện cũng dễ hiểu đối với một dân tộc ít ơn phước, kém phát triển và phản Chúa như dân tộc Việt nam.
 
Tôi cũng để ý một vài bài viết, bình luận ngắn của một số tri thức yêu Chúa ở nước ngoài thì đều thấy họ có một bài viết (nếu tôi nhớ không nhầm thì tối đa là 2 bài viết) về ông Ngọc. Họ đều nói ngắn gọn, cụ thể, không đôi co, hằn học, và hơn hết, tôi thấy họ đều rất bận để có thể trả lời và nói chuyện với một tâm hồn bị ma quỉ làm cho u mê, kiêu ngạo và bệnh hoạn như ông Ngọc. Tôi tin rằng nhiều người yêu Chúa khác cũng không có thời gian và sự quan tâm đến tâm hồn hầu như không thể cứu vãn của ông Ngọc nên họ không đoái hoài, bình luận hoặc để gì đến ông ta.
 
Có một điều tôi nghĩ là anh cũng nên quan tâm là Chúa Trời không chỉ yêu chúng ta mà Chúa yêu cả kẻ thù của chúng ta, yêu cả những tâm hồn bệnh hoạn và lầm lạc. Vì vậy, một đứa con lầm lạc như ông Ngọc sẽ làm Đức Chúa Trời đau hơn nhiều lần chúng ta vì tất cả chúng ta đều do Chúa tạo nên. Giống như anh và tôi đẻ ra những đứa con, một trong số chúng đi sai đường, không theo ý ta thì nỗi buồn là lớn lắm.
 
Tôi vừa đọc wiki nhận định về ông Ngọc, trong đó có câu như sau:
 
"Các bài viết của ông được đăng trên trang Giao điểm và Sách hiếm, thể hiện các quan điểm thiên tả, thân cộng, chống Kito giáo và tự nhận là ủng hộ Phật giáo"  
 
Anh thấy wiki có viết sai không ?
 
Qua thư anh, tôi mới biết là ông Ngọc đã mất, tôi cũng chẳng vui, chẳng buồn, có chăng chỉ tiếc cho một linh hồn và hi vọng chỉ có Chúa mới có thể tha tội cho ông ta. Và lâu rồi, tôi hoàn toàn không quan tâm tới ông ta nữa dù ông là tiến sĩ học ở Mỹ, thân cộng sản, nhiều "fan" hâm mộ, ủng hộ ông Hồ Chí Minh hay gì gì đi nữa.
Tôi có những quan tâm riêng, bận nuôi dạy những đứa con của mình và cố gắng sống tốt nhất có thể và như bạn MC Phan Anh đã có lần nói: "Cố gắng trở thành người tốt" vì bản chất con người, ai cũng vậy, đều có cái tôi, cái xấu luôn ẩn chứa trong người.
 
Anh cũng biết là chúng ta không thể thay đổi thế giới, chỉ có Chúa làm được việc đó, việc của chúng ta là sống tốt nhất có thể vì Chúa Trời đã ban cho chúng ta cuộc sống, và hãy làm nó đẹp lên cho bản thân chúng ta, cho cả cộng đồng chứ không phải chỉ nghĩ đến mình, gia đình mình mà thôi.
 
Tôi cũng tin rằng đó cũng là lý do mà một số tổ chức đã không trả lời khi anh gửi tập tài liệu tôi cho là anh đã dày công nghiên cứu về vấn đề ông Ngọc vì tôi nghĩ là một số tổ chức có thể có những quan điểm không giống anh, một số tổ chức khác có thể có nhiều mối quan tâm quan trọng hơn việc của cá nhân ông Ngọc.
 
Chúng ta có thể lo lắng về tầm ảnh hưởng tiêu cực của ông Ngọc đối với nhiều người lầm lạc. Điều đó đúng, và đó có thể là lý do chính tôi đã viết một vài bài về ông Ngọc và đăng trên blog cá nhân; và tôi cũng tin rằng, vì lý do đó, anh cũng sưu tầm, và viết một số tài liệu anh cho là quan trọng để những ai quan tâm có cái nhìn đúng hơn về con người này.
 
Ông ta đã mất, riêng về tầm ảnh hưởng tiêu cực của ông đối với cộng đồng, tôi nghĩ ông mất là điều tốt, song chỉ tiếc cho linh hồn đó, đã sống một đời, và những gì ông ấy viết vẫn còn đó, người đời sẽ đọc lại, sẽ nguyền rủa một linh hồn vì "ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ" anh ạ.
 
Sống bình an anh nhé. Chúng ta có thể góp phần cho cộng đồng, bản thân mình ta, không thể thay đổi cộng đồng, và quan trọng hơn hết, bản thân chúng ta phải sống có trách nhiệm với mình, với gia đình mình, tự thay đổi mình cho phù hợp với tiến bộ chung.
 
Nếu ai cũng làm như vậy, tôi tin là chúng ta sẽ có một xã hội phát triển và sẽ có ít người như ông Ngọc và những người ủng hộ ông hơn.
 
Chúc anh khỏe !
 
 
HQ
 
 
Nếu anh dùng facebook, có bài hát hay gửi anh:
 
 
BE THE CHANGE ....

.

Vừa rồi thấy quốc hội họp về việc dừng dự án điện hạt nhân Ninh Thuận.


(Việt nam dừng điện hạt nhân Ninh Thuận)


Vui mừng ! 


Đó là cảm giác duy nhất.


Thảm họa Formosa, chặt phá rừng, hủy hoại tài nguyên là những việc hàng ngày ta nhìn thấy trên đất nước này.


Bạn ra đường, nghe về những "đại gia" gỗ, những kẻ tham nhũng, đục khoét đất nước, những thằng ăn cắp, quan liêu, các đồng chí thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư nhiều nhan nhản.....


Đất nước này nó thế ?

 


Nếu có 90 người mù và 10 người sáng, tôi tin rằng nếu cần người đại diện cho mình, một nhóm người mù sẽ đắc cử, trong đó sẽ không có nhiều "anh sáng" vì người mù sẽ hiểu tâm tư của người mù hơn những người sáng, họ cần người đại diện cho họ, nói lên suy nghĩ, tiếng nói của họ chứ không cần anh nào nhìn rõ nhiều thứ, hiểu nhiều thứ như anh sáng mắt kia mà không hiểu rõ họ.


Cũng không lạ khi một chính phủ đại diện cho 90 triệu người dân Việt nam, mà trong đó, tôi tin không phải lúc nào cũng có những người Việt nam ưu tú nhất của chúng ta ở trong đó. Chính phủ đại diện cho nhiều tầng lớp người dân Việt nam, họ đại diện cho những người lính một thời chiến đấu vì lý tưởng được dạy từ bé, họ đại diện cho những người nông dân lao động cực nhọc (ai cũng biết là trong chính phủ ta bây giờ, có khá nhiều nông dân thực sự, mặc dù họ đang giữ cương vị nào đó), rồi họ đại diện cho một tầng lớp, một "bộ phận không nhỏ" những kẻ cơ hội, tham nhũng, ăn chia mà ông Tổng bí thư vừa rồi có dùng từ "tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng" .....


(Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng)


 

Nếu ra ngoài đường, bạn có thể sẽ thấy đám đông nhảy vào đánh đấm một thằng ăn cắp hoặc một thằng trộm chó đến chết; bạn sẽ thấy chú hàng xóm thản nhiên khạc nhổ trước mặt bạn mặc dù bạn và ông ta chẳng có hiềm khích gì; bạn sẽ thấy trẻ em, người lớn thản nhiên xả rác ra đường, lên bãi cỏ, sông hồ, bờ biển tuyệt đẹp của chúng ta; bạn sẽ thấy người dân thản nhiên vạch chym, ỉa đái bậy bất cứ chỗ nào họ nhìn thấy;  bạn có thể sẽ thấy những xe chở gỗ lậu chạy như bay trong thôn; bạn sẽ thấy đại gia nọ, đại gia kia đi xe đắt tiền, ở khách sạn hạng sang nhưng tiếng Anh bẻ đôi không biết, cư xử như một thằng trọc phú, nhà hắn mua ở khắp nơi, hắn chặt không biết cơ man nào là rừng ở ta, ở Lào...; bạn có thể sẽ thấy một thằng đi rình bắt những con sóc đáng yêu cuối cùng ở công viên, bạn sẽ thấy những thằng có những cái bẫy điện vô hồn bắt đi tất cả những con chim còn sót lại trên bầu trời của chúng ta; bạn sẽ thấy người nông dân thản nhiên phun thuốc trừ sâu trước khi thu hoạch đem bán và ruộng rau để gia đình họ ăn luôn là một thửa riêng; bạn sẽ thấy những "thương gia" thản nhiên ngâm tẩm hóa chất để những đồ thiu thối được đem bán và đặt trên bàn tiệc cho đồng loại họ ăn; bạn tham gia giao thông luôn bị những người khác chen lấn, cắt đầu xe, vượt lên, bóp còi inh ỏi, muốn về trước, việc bạn ở lại là việc của bạn, họ phải đi trước.... .


Vâng, và bạn mong chờ gì ở những con người như thế bầu lên hoặc ủng hộ một chính phủ tốt đẹp ?


Tôi khẳng định rằng một chính phủ tốt đẹp không thể sống nổi với một đám dân như thế.


Và đã sản sinh ra những người với một lý tưởng cuồng tín, không thể thành hiện thực. Đám người này luôn tỏ ra tốt bụng và trung tín. Họ rất đông, sẵn sàng đè bẹp những ai chống lại họ. Họ luôn nhìn đất nước lạc quan và ngộ nhận rằng đất nước đang trong tay họ. Họ cho rằng hầu như tất cả các việc họ làm đều sáng suốt. Ai cũng sợ đám người này vì họ đông, họ có vũ khí, và họ là quân đội và cảnh sát.

 



Và một tầng lớp cơ hội, ăn theo mọc lên. Chúng len lỏi, khôn ngoan, nằm trong đám người cuồng tín kia, khó phát hiện như một con thú biết đổi màu. Chúng tham gia điều hành chính phủ. nằm trong lực lượng vũ trang, chúng "tự diễn biến, tự chuyển hóa"  như lời đồng chí Tổng bí thư nói.

 



Và chúng phá cho đất nước này tan tành vì quyền lợi của riêng chúng.


Bạn còn tin là một đất nước có đa số là người...mù kia có thể có một chính phủ tốt đẹp ?



Ông Gandhi có một câu tôi rất thích : " Be the change you wish to see in the world"; tạm dịch:  " Hãy chính là sự thay đổi bạn mong nhìn thấy trên thế gian".


 



Trong Kinh thánh, sách Rô-ma 13:1-6 có câu:

“Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định” (Rô-ma 13:1).


Vì một lý do nào đó, sẽ có một chính phủ tồn tại bởi logic đó.


Formosa, điện hạt nhân, xe chở cồng kềnh đâm chết trẻ em, thuốc sâu, ngâm tẩm hóa chất, giết người trộm chó hay ăn cắp, xả rác....là những thứ dốt nát, ngu xuẩn đang hàng ngày diễn ra trên đất nước này.

 

Phan Anh cạo đầu gửi thông điệp bảo vệ tê giác



Nếu bạn nhìn thấy những thứ đó, cố gắng hàng ngày làm tốt hơn, "cố gắng trở thành người tốt, sống có tâm và có tình" như hiện tượng MC Phan Anh thời gian qua; tôi tin là xã hội ta sẽ tốt hơn.


(Phan Anh)


Lòng tốt có tính lan tỏa, và tôi tin rằng một chính phủ tốt sẽ sống được với những người dân tốt 

 

Song để sống tốt không dễ, chúng ta phải cố vì bản chất con người là xấu.




Có những loài cá, chúng không thể sống trong làn nước sạch và ngược lại .

 



Và cũng phải cảm ơn chính phủ của ông Phúc đã làm được việc hủy bỏ cái điện hạt nhân kia; cá nhân tôi,  tôi thấy nó tiến bộ hơn cái chính phủ của ông Dũng.


Dù sao, đất nước này nó cũng đang phát triển, dù ở tốc độ nào.....
 


Hãy là sự đổi thay  (Be the change.....") !



HQ

 

 
Văn hóa "Chuột chết"
.
 
Chào buổi sáng !
 
Số phận con người hay một quốc gia xuất phát từ những hành động của quốc gia hay con người đó. Hành động được dẫn dắt bởi thói quen, thói quen bắt nguồn từ văn hóa, văn hóa dân tộc hay con người xuất phát từ tín ngưỡng hay tôn giáo.
 
Tóm lại, từ tín ngưỡng hay tôn giáo sẽ dẫn dắt, quyết định số phận của một con người hay cả dân tộc.
 
Chủ nghĩa vô thần đã có từ rất lâu trong lịch sử chứ không phải bây giờ mới có. Chủ nghĩa Cộng sản chỉ là một hình thức khác của chủ nghĩa vô thần được tồn tại đến hôm nay. Trong thế giới tự do, cũng có rất nhiều người vô thần, họ dùng hầu như cả cuộc đời để chống lại thuyết hữu thần hoặc cụ thể và gay gắt nhất là chống lại Chúa Trời. 
 
Vô thần cũng là một loại tín ngưỡng, tín ngưỡng vào loài người, vào chính con người, chính họ, và hình tượng rằng "có sức người sỏi đá cũng thành cơm" (Hoàng Trung Thông).
 
Những người theo thuyết vô thần hay thần thánh hóa con người.
 
Có những con người được cho là rất giỏi giang hoặc nhà bác học lớn cũng có tư tưởng vô thần, chống lại Thượng Đế. 
 
Họ trở thành một trong những chỗ tựa cho tư tưởng vô thần.
 
Không phải vô thần là chỉ có Chủ nghĩa Cộng sản.
 
Người ta hỏi là cái gì đã tạo ra văn hóa Mỹ ? Tôi trả lời là tôn giáo ? Tôn giáo nào ? Tin lành nói chung. Tin lành có nhiều trường phái. Nói chung, Tin Lành là những luồng tư tưởng muốn thờ phượng Chúa của họ theo cách riêng của họ chứ không muốn bị ai áp đặt, lên án hay truy bức.
 
Tất nhiên, nước Mỹ không phải chỉ có Tin Lành, nó có cả người Công giáo La mã, có cả người theo đạo Hồi, đạo Phật, vô thần, ở Mỹ cũng có Đảng Cộng sản,,,.nhưng đa số ở Mỹ là người Tin lành thuộc các trường phái khác nhau.
 
"Ý tưởng về Tự do Mỹ " (the idea of Amirican freedom) bao gồm một cuộc sống tốt hơn, tự do Chính trị, tự do Tôn giáo... luôn là hướng vươn tới của Tự do Mỹ. Bạn muốn vào và ở Mỹ, bạn phải là người thực sự bị đàn áp về tôn giáo hoặc Chính trị bởi một thế lực nào đó, hoặc bạn phải là người giàu có theo cách mà người Mỹ chấp nhận được, hoặc bạn phải là người giỏi giang mà nước Mỹ cần, về cơ bản là vậy, các tiểu xảo nhỏ khác để bạn có thể vào hoặc ở Mỹ ta không cho vào cái tổng kết chung.
 
Lịch sử nhập cư của nước Mỹ là những người Tin lành muốn tách ra khỏi giáo hội Anh, những người Tin lành hoặc giáo phái khác muốn thờ phượng Chúa của mình theo cách riêng mà không sợ bị ai áp bức, là những người Ai len muốn thoát ra khỏi nạn đói thế kỷ 19 và muốn tìm cuộc sống tốt hơn, là những người Do thái muốn thoát ra khỏi Nga vì bị kỳ thị, đàn áp bởi chủng tộc của họ.....
 
Văn hóa Tin Lành đã tạo ra phong cách Mỹ, một miền đất hứa mà các Giáo hội, tín hữu Tin lành đang cầu nguyện và bằng mọi cách để bảo vệ miền đất hứa, bảo vệ cái văn hóa đó bởi sự xâm lấn của các văn hóa khác ngoài nước Mỹ và ngay bản thân ở trong nước Mỹ.
 
Cái gì đã tạo ra văn hóa Việt nam ?
 
Đa số là từ Phật giáo, Khổng giáo, Đạo Thờ ông bà và mới đây là "tín ngưỡng vô thần" và cụ thể là Chủ nghĩa Cộng sản, và có thể nói còn một "tín ngưỡng" nữa là Chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa dân tộc.....
 
Ở Trung Quốc, Phật giáo nhiều, Khổng giáo, Lão giáo, và đặc biệt hiện nay là Chủ nghĩa Cộng sản đang thống trị. 
Điều gì đang xảy ra ở đó ?
 
Ở Ấn Độ, cái nôi của Phật giáo, rồi Hindu, Yoga, Hồi giáo cũng nhiều và bạn thấy điều gì đang xảy ra ở quốc gia này ?
 
Lâu rồi, sáng dậy, vợ tôi mở cửa và thấy một túi rác to để ngay trước cửa, vợ tôi tinh ý nhìn thấy hóa đơn điện trong đó, mở ra và tìm được địa chỉ người vứt rác, mang rác đến trả cho họ, yêu cầu họ mang đến nơi tập trung rác chứ không phải trước cửa nhà tôi.
 
Rồi một sáng không lâu sau đó, có một con chuột to chết nằm ngay trước cửa. Tôi cho rằng chắc con chuột đó yếu quá, đến trước cửa nhà tôi thì lăn ra chết. Tôi lặng lẽ mang con chuột chết ra nơi tập trung rác cách đó khoảng 150 m.
 
Chúc một buổi sáng tốt lành !
 

Sáng nay, tôi lại mở cửa, và lại thấy một con chuột to như con hôm nọ, cũng nằm chết ngay trước cửa nhà. 
 
Lần này, tôi không cho rằng con chuột này cũng yếu quá, đến cửa nhà tôi thì lăn ra chết.
 
Khi một buổi sáng cuối tháng 9, thu sang, tạm biệt vợ con đi làm, mở cửa ra, chúng ta được "good morning" bởi một con chuột chết, bạn sẽ nghĩ sao ?
 
Là người thích tìm nguyên nhân, ngọn ngành của nhiều sự việc, tôi tìm hiểu xem cái gì đã tạo ra cái văn hóa chết tiệt đó, và sau một hồi suy nghĩ......
 
 
 
 
Tôi phát hiện ra rằng đó là cái Văn hóa "Chuột chết" !
 
 
 
 
 
Hà nội sang thu 2016
 
«Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối»

SẢN PHẨM MỚI

HÌNH ẢNH piano cũ Ở ĐÂY chỉ được cập nhật giá cả ở trang 1; trang 2, trang 3 và đến giữa trang 4; những sản phẩm ở cuối trang 4 và từ trang 5 trở đi chỉ để quí khách tham khảo.

Quí khách muốn xem thêm danh sách đàn piano, vui lòng chọn:

 

HÀ NỘI   -  SÀI GÒN

ĐÀ NẴNG - NHA TRANG

ĐÀ LẠT

 

 

Thông báo về sản phẩm mới FEURICH PIANO và Piano Nhật - Hàn mới, cũ>>

Hổ trợ trực tuyến

huyquang.piano@yahoo.com

huyquangpiano
Hotline: 0912 178 187

 

THÔNG BÁO

Với phương châm "Hành động góp nhặt niềm tin", chúng tôi luôn muốn nghe được những ý kiến đóng góp của quý vị về dịch vụ của chúng tôi.

Quý vị chỉ việc nhấp chuột vào mục Liên hệ  và để lại lời nhắn.

THÔNG BÁO V/V MỞ CHI NHÁNH ĐÀ NẴNG

Đà nẵng là thành phố biển nằm dọc dòng sông Hàn hiền hòa ....

                                                                                                  XEM THÊM>>>

 

DỊCH VỤ TIN CẬY:

Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng.

 

PGS - HỆ THỐNG CHỨNG NHẬN TIN CẬY CHO SẢN PHẨM HỮU CƠ (THỰC PHẨM HỮU CƠ VIỆT NAM - ORGANIC VIET NAM)

Hệ thống bảo đảm dựa vào sự tham gia của các tổ chức và con người có liên quan trực tiếp vào chuỗi cung cấp hữu cơ được ...

 

CAFE PIANO

Anh học luật tại Hà nội, học xong, anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác và do nhu cầu...   

Xem tiếp TẠI ĐÂY>>>>

 

TRUNG TÂM TIẾNG ANH iCAN TẠI ĐÀ NẴNG

Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", ....

Xem tiếp TẠI ĐÂY>>>