
Đề
bài: Em hãy viết về ngày Cá Tháng Tư (ngày nói dối).
Bài làm
Ở
Canada, mỗi lần cậu em đi ăn đám về, bọn em thường lăng xăng ra đón để
tranh nhau mấy trái ổi, mấy trái hồng, cũng có khi là chùm bánh ú lá tre
nhân đậu xanh mà gia chủ gởi ăn lấy thảo… Thấy bọn em hay giành nhau
chí chóe những món ngon rẻ tiền của quê hương, có lần cậu em cười nói:
Phải mấy đứa ở Việt Nam thì không cần phải um sùm vì mấy cái này mần
chi, đám cưới hay giỗ quải nhà nào nhà nấy, ta nói, ê hề ăn mệt nghỉ,
cho như năn nỉ người ta đem về ăn phụ. Qua đây sao ngộ quá, chết rồi mới
được cúng cho chút đỉnh để “hửi” vì hiếm và mắc quá!
Lòng
em bắt đầu tròng trành cái lý thuyết khác biệt giữa “bên đây” – “bên
đó”, và nhận ra rằng làm người thật là khó: khi ở “bên đó” thì thấy “bên
đây” là thiên đàng, còn khi sang đây thì “bên đó” lại là một cuộc sống
đầy những hạnh phúc. Mỗi bận cắn một miếng ổi “nhập khẩu” xanh căng da,
thịt trắng phổng phao nhưng vị lạt thếch, em lại mơ màng thấy mình trốn
ngủ trưa chạy chân không trên cánh đồng nắng cháy da giữa trưa hè, háo
hức cùng lũ bạn lấy dép chọi rụng những cành chùm ruột, ổi xanh , khế
vàng trĩu trịt trái trong hàng rào nhà người ta. Da ổi ở chỗ em xanh lè,
chát ngầm phải ăn vô tới cái phần ruột đỏ đầy hột mới thấm thía cái vị
ngọt thanh tao. Trần ai lai khổ là vậy nhưng không hiểu sao những trái
cây nhà quê này lại có sức hấp dẫn mê hoặc tuổi thơ. Tiếng dép chọi lịch
bịch, tiếng cành cây khô rơi, tiếng chó sủa dấm dẳng và theo sau là
những bước chân quýnh quáng bỏ chạy vì sợ chủ nhà ra chửi “Mấy tụi bây
trưa không cho ai ngủ nghê hả???” Mớ âm thanh hổ lốn đó, vậy mà lại đậm
đà khó quên như một chén cơm nguội quẹt mắm ruốc…
Có
lần em hỏi: Tại sao trái cây ở quê mình dòm xấu vậy má? Má em đáp: Bị
trái nào dòm ngon mắt người ta để dành đem lên Sài Gòn bán hoặc xuất
khẩu cho mấy người giàu ăn, ở quê ăn mót trái xấu được rồi! Em bĩu môi
cả thước: Dzậy là mấy “thằng” Sài Gòn bị dụ rồi, trái nào càng ghẻ mới
là càng ngon đó, chời ơi, đem lên trển có tiền là mua, gọt sẵn đông lạnh
ăn lạt nhách thấy mà ghê !!! Má
ký đầu em cái cốc: Mày đi ăn cắp trái nhà người ta mới là ngon hả? Em
cười hì hì rồi chạy u ra sau hè, xách con diều dán bằng báo ra chơi với
lũ bạn quê, mặt giương giương tự đắc với những gì mình có: tre xanh,
những con bò, những cánh đồng, một bầu trời no căng và đồ ăn nhà quê thì
không bao giờ thiếu…
Vậy
mà cũng có một lần em giẫy đành đạch vì “thiếu ăn”. Số là ông nội em
bẫy được một con tôm mập ù trong cái rá tre đặt dưới con lạch nhỏ sau
nhà, nhưng ông không cho em ăn mà lại đòi đem ra chợ bán cho mối lái hải
sản đem lên Sài Gòn tiêu thụ . Ông
biểu em ráng nhịn ăn tới bận sau bẫy được con khác, giờ bán con này để
lấy tiền mua xoài giống về trồng. Em khóc muốn chết giấc, tức vì không
được ăn con tôm ngon thì ít mà giận mấy cái “thằng” Sài Gòn chẳng phải
làm gì vẫn có sẵn để ăn, thì nhiều!!! Chỉ một con tôm nhỏ nội bán được
có bao nhiêu tiền đâu, vậy mà cái niềm vui vu vơ vì được ăn ngon của một
thằng nhóc quê như em vẫn bị tước đoạt, bị định giá còn rẻ hơn giá một
con tôm nằm xải lai lạnh tanh vô hồn trên chợ Sài Gòn? Cuộc sống quê
nghèo dù ít tiền nhưng lại được đất đai sông nước và tình người nuôi
lớn, đối với em, là cả một thiên đường không bao giờ đánh đổi.
Sau
những giấc mơ quê tuyệt đẹp, em lại giựt mình tỉnh giấc với miếng ổi
xanh “nhập khẩu” đang nhai rệu rạo trong miệng. Tâm hồn em đi từ sự
tròng trành nhẹ nhàng của con đò quê sang một sự đổ tháo và “giả quên”
khi sống giữa một thế giới vật chất phủ phê. Khi tha hương, người ta hay
nói về quê nhà với một tình cảm sâu sắc về tuổi thơ, về cây xòai cây
mận, về “hồi đó” tui thế này tui thế nọ, tùm lum thứ! Vậy mà lúc trở về,
người ta lại mang theo mình những cái muỗng cái nĩa “tiệt trùng” vì
muỗng ở nhà không hợp vệ sinh. Người ta lè lưỡi í ẹ mấy thằng nhóc quê
cạp ổi xanh ngon lành mà “không biết rửa cho sạch” Người ta chê trời
nóng, chê đồ ăn dở, chê nước dơ, chê mùi bếp hôi và đặt ra hàng đống
những cái “nếu”, tỉ như: Nếu ở bển thì không cần nấu bồ kết gội đầu chi
cho mệt, ra tiệm mua một chai dầu về gội đã luôn! Nếu ở bển thì đồ ăn dư
bỏ vô tủ lạnh rồi khi ăn thì hâm microwave, đâu có úp lồng bàn khơi
khơi dòm thấy ghê vậy?!? Cũng có những-người-ta từng nói rằng: Mai mốt
tao lớn đi làm có tiền nhiều, tao sẽ về xóm mình xây nhà tường cho
nguyên xóm, ở nhà lá trưa nóng tối lạnh khổ thấy mẹ?!? Và cũng
những-người-ta đó, có khi đang vi vu trên Sài Gòn hoặc nơi trời Tây,
miệng thì lúc nào cũng lý tưởng hóa hai chữ “quê hương”, nhưng thật ra
thì “quê hương” đã bị đem cầm mẹ nó rồi, để có tiền mua xe đẹp, đổi
phone xịn, hưởng cho sung sướng cái cuộc đời “sống nay chết mai” của
riêng mình…
Khi
em vẫn chưa giải đáp nổi cái định lý kỳ quặc về “người nhà quê” và
“người Sài Gòn” đã ám ảnh em dai dẳng, thì em lại thấy sự tình phức tạp
hơn vì chính những con người “từ quê ra tỉnh” giống như em lại chối bỏ
nơi đã nuôi mình lớn lên! Rồi một chùm những câu hỏi “tại sao” lởn vởn
trong đầu em tựa như ma ám, về sự bất an của thân phận và sự phi lý của
đời sống: Tại sao cái bà đó bả dữ như quỷ mà lại trúng số? Tại sao thằng
nhỏ mới sanh ra không làm hại ai lại bị ung thư máu? Tại sao mày không
có cha? Tại sao tao không có má? v..v.. Trong số đó, một câu hỏi thật
lớn đối với em, đó là Tại sao con người không bao giờ biết hài lòng và
luôn dối chính mình?
Mà
thôi, nhẹ lòng đi! Vì có lẽ cuộc đời chỉ là một trò đùa dai dẳng không
dứt như ngày Cá Tháng Tư vậy…
*Lời phê của cô: Lạc
đề trầm trọng. Mở bài một đàng, thân bài pha trộn tùm lum, kết bài lại
một nẻo. Văn chương mơ mơ hồ hồ toàn nói chuyện ăn uống, 2 lần chửi thề
“thấy mẹ” trong bài văn. 4 điểm!
|