|
Nước Mỹ thật đẹp. Nước Mỹ là thế giới (the world) và những gì ngoài nước Mỹ là thế giới còn lại. Nước Mỹ nhiều khi tự hào đến thế! Mọi thứ ở đây đều theo một trật tự đáng nể phục.
Có công hàng về Hải Phòng, hàng được khai báo ở Hải Quan khu vực 3. Nhầm "chuồng"(?), chúng nó đòi cao quá! Công hàng nào cũng vậy, không bệnh nọ thì tật kia, thế nào chúng chẳng moi ra cái gì đó để hạch sách cho đến chừng ói ra cái gì đó thì thôi.
-Thế mày về cửa nào mà hàng cứ vào tuồn tuột vậy?
-À, chắc lâu anh không nhập, chúng nó...."quên tên", "máng" của chúng nó ở đấy, mình tránh không được đâu.
-Thế mày có quen ai gọi cho nó một câu.
-Không được anh ạ, nó đã lên bàn rồi, thằng nào cũng có miếng ở đấy, trên ép xuống nó cũng chẳng nghe, chúng đều có "dây mơ rễ má" với ông nọ, bà kia, thằng nào cũng có quyền, chẳng thằng nào chi phối được hết, tốt nhất, anh cứ hỏi nó cần bao nhiêu tiền.
Và kết quả đúng như vậy. Giá đã được đặt ra, chỉ có điều là tôi có chịu theo không mà thôi.
"Bác Hồ" đi trước là giải quyết được hết.
Mọi lý thuyết đều trở thành dở hơi khi thực trạng nó là như vậy. Người ta nói đến Đảng, đến Chính quyền Cách mạng, Chủ nghĩa Xã hội, nhưng xã hội đang bị rối loạn bởi một hệ thống "mạnh ai nấy sống", quân đội và cảnh sát được dùng để duy trì trật tự trong sự rối loạn triền miên.
Chỉ khi nào mọi người tỉnh ra và hiểu rằng đồng tiền không là tất cả, nó có thể chi phối rất nhiều nhưng hạnh phúc không phải từ nó; nó chỉ là một trong những phương tiện tạo ra cái gọi là hạnh phúc.
Thằng con trai của tên tóc đen, da vàng, không thẻ xanh, không quốc tịch Mỹ, bước xuống xe buýt. Tôi đứng chờ sẵn ở đó đưa tay dắt con xuống. Đường trong khu dân cư rất yên tĩnh, không có bóng một chiếc xe nào ngoài chiếc xe buýt chở con tôi. Cô tài xế với bộ mặt nhã nhặn bảo tôi chờ. Cô bước vội xuống xe, tay cầm biển "STOP". Cô chạy ra đầu xe, đứng thẳng, tay dơ biển để bố con tôi qua...đường. Cô tươi cười:
-Tôi phải làm như vậy!!!Cám ơn, chúc một ngày tốt lành!!!
Nghĩ ngược về quê hương nằm bên kia quả địa cầu, trán tôi nhăn lại.
Định nghĩa trán: phần trên của mặt từ chỗ có tóc mọc đến lông mày.
Bằng này tuổi đầu, ăn cơm nước Việt, bố mẹ, anh em đều là người Việt, ở đây có hay đến mấy thì có lẽ tôi vẫn phải về nước Việt.
Tôi là thằng bảo thủ?
Nếu tôi vô ơn với tất cả thì cũng phải nhớ đến người đẻ ra tôi nay đã già. Tôi đi trên đất Mỹ, hít thở không khí ở đây, ngắm nhìn những căn nhà với mọi vẻ đẹp. Tôi tiếc nuối nếu phải rời bỏ nó đi. Các con tôi sau này có trách tôi là đã có cơ hội để cho chúng được sống, được học ở đây, tại sao tôi không cho chúng được làm điều đó...
Chợt nhớ đến câu hát: "Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người". Nếu các con tôi không nhớ ai đã nuôi lớn chúng, ai đã đi trên những bước đường khó khăn để chúng nó có hạnh phúc, dù là nhỏ bé, ngày hôm nay thì tôi e chúng sẽ không lớn nổi thành người thật dù nó mang văn hóa Tây Tàu Nga Nhật gì gì đó....
Nó khóc, tôi hỏi vì sao, nó bảo bạn nó giật bóng bay của nó và đi về rồi. Tôi ôm nó vào lòng giải thích:
-Đấy không phải lý do để khóc con ạ. Con cho bạn ấy, chiều nay, đi siêu thị, nếu con tìm thấy, bố sẽ mua cho con nhiều bóng bay hơn thế. Con nhìn xem, con có áo mặc, con đang chơi ở sân chơi có nhiều cầu tụt, bập bênh, bóng mát, sạch sẽ. Nếu con đói, con sẽ được ăn. Con đang khỏe mạnh, không bị ốm. Con có nhà để ở, nhiều bạn bằng tuổi con, phải ngủ ngoài đường, không có gì để ăn, rét không có chăn để đắp. Con có bố, có mẹ ở bên con. Con nhìn kìa, ô tô kia của mẹ, xe bố đang để ở nhà. Con thấy trường con đẹp không? Con đang được học ở đó. Tại sao con khóc? Lý do gì con có thể khóc vì chuyện không đáng như vậy.
Con tôi không khóc nữa.
Còn tôi, tôi vẫn nghĩ khi về, tôi sẽ làm gì đó, dù điều đó có nhỏ đến thế nào đi nữa.
San Jose February 2/2012 |
|
Chặng đường tuy còn dài, nhưng nếu Hiếu đủ sức và may mắn, có thể cậu sẽ tìm thấy tương lai ở đâu đó:
Kết thúc có hậu của Nguyễn Trung Hiếu
Thư gửi mẹ |
Hai câu chuyện, cùng một tờ báo, đăng cùng một ngày.
Nỗi buồn ngày Tết của cô bé 10 tuổi
Thu Hằng: “Người mẫu đại gia”
Tài khoản ủng hộ:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
Cháu Nguyễn Thị Thanh Lai, mã số 490. |
Năm mới, những người "lành lặn" nghĩ gì? Và đây là câu chuyện mà những người như họ đã giúp tôi yêu quê hương hơn:
Bại liệt hai chân nhưng Hùng “nhí” vẫn là nỗi kinh hãi của nhiều tên giang hồ cộm cán tại thành phố Đà Nẵng.
Nhiều lần chỉ mới nghe tiếng hô: “Cướp” đã thấy anh lao vút ra, chỉ ít phút đã tròng được chiếc khóa số 8 vào tay đối tượng. Với Hùng “nhí”, cứ thấy bọn trộm cắp, cướp giật là anh nóng hết cả người...
Lành lặn phải thán phục:
Tôi gặp Lưu Văn Hùng vào một buổi chiều muộn, khi anh đang tất tả chỉ đạo nhân viên sắp xếp nước giải khát để đưa đi phân phối cho các quán cà phê, đại lý trên địa bàn. Nhìn anh, thấy cái biệt danh “nhí” mà người ta đặt cho anh chẳng hợp tí nào. Hùng “nhí” vừa rót nước mời khách vừa giải thích cho sự bận rộn của mình: Ban ngày tranh thủ làm việc nhà để ban đêm cùng anh em đi tuần tra, bắt cướp.
Dịp cuối năm cũng là thời điểm bọn cướp lộng hành. Mà hễ thấy bọn “đầu trộm, đuôi cướp”, là máu trong người anh lại chảy rần rật, không chịu được. Đó cũng là lý do để năm 2001 anh xin gia nhập Đội dân phòng. Sau 4 năm, năm 2005 anh “lên chức” đội trưởng Đội dân phòng cơ động phường Hoà Khánh Bắc, lập nhiều thành tích xuất sắc.
Hùng “nhí” nhớ lại một vụ việc xảy ra vào năm ngoái. Hôm ấy, khoảng 20h, có ba đối tượng vào hát karaoke tại quán H ở phường Hoà Khánh Bắc. Sau khi trả tiền xong và đi khỏi quán, bất ngờ ít phút sau chúng quay lại, tay tên nào cũng nhăm nhăm cầm mã tấu, ào ạt tấn công vào quán. Chuông điện thoại đổ vang, Hùng “nhí” tức tốc đến hiện trường. Phía ngoài quán có rất nhiều người hiếu kỳ đứng xem, cũng có rất nhiều thanh niên, nhưng không ai dám can thiệp bởi những đối tượng gây sự quá hung dữ.
Tình thế cấp bách, Hùng “nhí” chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, anh tông thẳng xe máy vào các đối tượng khiến một trong ba tên té ngã. Tiếp đó anh tung người khỏi xe, nhanh như sóc, móc chiếc còng số 8 vào tay tên côn đồ rồi kéo mạnh tay hắn, móc đầu còn lại vào hàng rào sắt của quán. Động tác của anh quá nhanh khiến đối tượng không kịp phản ứng gì.
Hai tên đồng bọn thấy dân phòng đến đã bỏ chạy, nhưng bỗng dừng lại rồi cầm đá ném anh Hùng. Nhanh chóng lết người ra chỗ chiếc xe máy ba bánh, anh Hùng nhảy lên. Anh vừa né tránh những viên đá, vừa khởi động xe rồi đâm tiếp vào một trong hai đối tượng. Tên này ngã quỵ, Hùng “nhí” nhờ người dân lấy dây trói lại và phi xe đuổi theo tên thứ ba. Chạy được một đoạn, tên thứ ba nhảy xuống bờ ruộng để thoát thân, nhưng cuối cùng vẫn bị tóm gọn. Sau vụ việc này, anh Hùng được UBND TP Đà Nẵng thưởng “nóng”, tặng Bằng khen.
Vào một lần khác, trên đường đi tuần tra, phát hiện ba đối tượng đi trên chiếc xe máy không có biển số. Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Hùng “nhí” nhận ra ba người này có vấn đề. Nhìn vào biểu hiện của chúng, anh suy đoán, có thể đây là ba tên trộm từ nơi khác đến, đang đi “rình mồi” nên lặng lẽ bám theo. Tuy nhiên ba tên này đã phát hiện ra đang bị theo dõi, chúng lập tức tăng tốc bỏ chạy. Hùng “nhí” cũng tăng tốc chiếc xe ba bánh, bắt đầu một cuộc rượt đuổi ngoạn mục.
Ba đối tượng chạy với tốc độ rất nhanh, do đường đông nên chúng lạch lách, đánh võng rất nguy hiểm. Hùng “nhí” vẫn lì đòn bám đuổi. Đến khúc cua hẹp, ít người, Hùng “nhí” xiết mạnh tay ga, xe của anh chồm lên, vượt được xe bọn chúng. Anh ép được xe của đối tượng vào sát vào lề đường. Hai tên ngồi sau nhảy nhanh ra khỏi xe thoát thân, nhưng tên cầm lái thì đã bị anh Hùng bập vào tay chiếc còng số 8. Sau khi bị giải về công phường tên này khai nhận hắn đang chở đồng bọn đi “tăm” để trộm cắp xe máy. Khi đã biết được lai lịch của hai tên còn lại, công an đã tổ chức truy bắt và chúng đã sa lưới.
Lần khác, trên đường đi tuần tra ở đường Đại Nghĩa- Đại Lộc (tỉnh Quảng Nam) về Hoà Khánh Bắc, anh Hùng và đồng đội lại phát hiện ra ba tên có điệu bộ khả nghi. Đội của anh Hùng lập tức bám theo. Để tránh bị phát hiện, mọi người đều thay đổi đồng phục thành thường phục, theo chân ba đối tượng vào quán cà phê. Như suy đoán, sau khi trả tiền, những tên này đã lợi dụng sự sơ hở của khách để “nhảy” xe máy. Chỉ chưa đầy 2 phút chúng đã nổ máy được chiếc xe, nhưng chưa kịp nhấn số, tăng ga thì đã bị nhóm của anh Hùng quật ngã. Cả ba tên mặt ngơ ngác tra tay vào còng số 8. Có lẽ điều chúng kinh ngạc là mình lại bị bắt bởi một người...liệt cả hai chân!
Tuổi thơ “thừa sống thiếu chết”:
Hùng “nhí” sinh ra trong một gia đình đông con ở làng quê nghèo xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Sau đó, anh cùng gia đình chuyển ra sinh sống tại vùng ngoại ô phía Bắc TP Đà Nẵng. Tuổi thơ của Hùng “nhí” không mấy êm đềm. Năm lên 9 tuổi, sau một trận sốt “thừa sống thiếu chết” đã đẩy anh vào cõi đời...liệt cả hai chân. “Đó là một ngày định mệnh đối với tôi. Trận sốt xảy ra khi tôi mới học lớp 3 cướp đi đôi chân nhanh nhẹn của tôi. Lúc đó tôi khóc hết nước mắt, tưởng chừng như không sống được. Mọi thứ dường như đều sụp đổ, tan hết hoài bão và ước mơ”, anh nói.
Gia đình đã chạy chữa thuốc men khắp nơi nhưng vẫn không cứu được đôi chân của Hùng “nhí”. Từ lúc đó, cậu bé Hùng bắt đầu sống trong vô vọng, cuộc đời tươi đẹp của một cậu bé thích tung tăng, chạy nhảy dường như khép lại. Mọi vận động, đi lại của anh phải phụ thuộc vào đôi nạng gỗ. Những năm chống nạng đến trường, trong sâu thẳm con người của Hùng “nhí” nuôi nấu một ý chí là làm sao vượt qua hoàn cảnh và trở thành một người có ích cho xã hội. “Lúc đi học ở trường cấp 2, tôi quyết học thêm nghề sửa xe để đỡ đần cho ba mẹ. Gia đình nghèo quá không có tiền để học, đành phải đi học lỏm nghề của mấy anh sửa xe trước cổng trường. Mặc dù tôi sửa xe ngon lành nhưng khách hàng nào vào sửa thấy tôi hai tay chống nạng họ đều ái ngại và không tin tưởng. Buồn lắm!”, anh Hùng tâm sự.
Nhưng trong cái rủi, có cái may, Hùng “nhí” nghỉ học sau khi học hết THPT và từ đây cuộc đời anh bước sang một trang mới!
Liệt chân nên tay “vô địch”:
Biết mình thiệt thòi về thể hình, đặc biệt là đôi chân, Hùng “nhí” xin làm ở quán cà phê rồi phụ xe khách. Nhưng ở đâu Hùng “nhí” cũng chỉ làm được một thời gian ngắn rồi bị chủ cho nghỉ vì họ ái ngại... đôi chân. Không thể phụ thuộc vào người khác, anh liền nghĩ ra công việc mới: mua đá lạnh ở các xưởng sản xuất, sau đó tự cưa nhỏ rồi vận chuyển giao cho các nhà hàng, quán ăn.
Công việc này vừa có thêm thu nhập, vừa hợp với sức khỏe của anh. Tuy hai chân bị liệt, nhưng đổi lại hai tay của Hùng “nhí” thì khỏe vô cùng. Cả một bao đá lạnh nặng nề nhưng anh dùng hai tay bốc lên-xuống xe bình thường. “May mà tôi còn hai cánh tay khỏe để kiếm sống. Vừa làm tôi vừa nghĩ, tay mình khỏe nên chơi một môn thể thao nào đó để đi thi đấu Paragames, biết đâu được”.
Hàng ngày, vừa làm, anh vừa luyện tập môn bóng bàn. Sự kiên trì khổ luyện đã đem lại một thành công lớn cho anh. Năm 1997, anh được tuyển chọn vào đội vận động viên thể thao khuyết tật TP Đà Nẵng đi thi đấu toàn quốc. Năm 2003, anh được cử đi tham gia Paragames tổ chức tại Hà Nội và mang về tấm huy chương Vàng cho đội tuyển bóng bàn Việt Nam và được Thủ tướng Phan Văn Khải tặng Bằng khen. Năm 2009 anh còn đạt Huy chương Bạc giải Thể thao văn nghệ Toàn quốc dành cho người khuyết tật tổ chức tại Quảng Trị.
Nghiệp bắt cướp:
Kể về công việc bắt cướp thì anh rất say sưa, nhưng khi nói về gia đình mình, đặc biệt về vợ và con thì anh lại... e thẹn. Bởi theo anh, để có một gia đình nhỏ như bây giờ là một niềm vui lớn nhất trong cuộc đời. Anh không ngờ mình liệt hai chân nhưng vẫn có một người con gái vượt qua mặc cảm, lấy anh làm chồng. “Mấy hôm nay thằng cu bị sốt cao nên vợ tôi phải vào bệnh viện chăm sóc cho cháu. Tôi phải ở nhà trông coi nhà cửa và bán hàng”, anh nói.
Hùng “nhí” và vợ là chị Nguyễn Nguyên Mai Trâm (SN 1976) quen nhau từ khi anh đi tập thể thao. Sau nhiều hẹn hò, đồng cảm, năm 2006 họ cưới nhau và mới sinh được một đứa con trai kháu khỉnh. “Hồi đó yêu nhau tôi mặc cảm lắm. Vợ là một thiếu nữ lành lặn, dễ thương, phải nói rằng nằm mơ tôi cũng không nghĩ là mình lấy được Trâm về làm vợ. Nhưng nhờ một người bạn của Trâm xúc tiến và Trâm đồng cảm, yêu thương tôi thật lòng nên chúng tôi đã cưới nhau. Ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời của tôi”, Hùng “nhí” nghẹn ngào khi nói đến ngày vui này.
Hàng ngày, Mai Trâm đi làm công nhân may ở Khu CN Hòa Khánh, còn anh phụ giúp chị gái bán bún buổi sáng. Ngoài ra, anh còn nhận làm đại lý phân phối nước giải khát, bia cho các quán cà phê, tạp hóa trên địa bàn. Nhờ cái quán nhỏ mà anh còn tạo công ăn việc làm cho ba lao động với mức lương từ 2,5 triệu đồng/tháng. “Đã mang nghiệp bắt cướp vào thân thì dứt không ra. Nhiều đêm đi về khuya, để vợ con ở nhà tôi cũng lo lắm. Đặc biệt, những đêm cuối năm, thời khắc giao thừa, bọn cướp thường hoạt động mạnh, anh em trong đội phải tuần tra thường xuyên. Tôi là Đội trưởng nên phải gương mẫu, thường về sau cùng so với anh em trong đội. Có hôm về tới nhà là 4 giờ sáng, vợ giận vì lo lắng. Nhưng cứ nghĩ đến mấy thằng cướp là trong lòng lại sôi máu lên, muốn bắt hết bọn chúng để xã hội được bình yên”.
Câu chuyện của chúng tôi bị dang dở khi có khách hàng chạy xe đến mua hàng. Rời ghế với đôi nạng chống, Hùng “nhí” chỉ đạo công nhân bốc xếp thùng bia, nước ngọt lên xe. Trời chiều cuối năm mưa lất phất, anh nói phải làm nhanh việc nhà để chập tối lên đường cùng anh em bắt cướp để cho người dân đón một cái Tết thật vui và bình yên!
Theo Dantri.com.vn
Và câu chuyện "hay"(?!) sau đây cũng của Dantri:
Thu Hằng: “Người mẫu đại gia”
Có gì đáng nói không nhỉ???
|
|

Xót thương bé thơ 4 tuổi bị bỏng nặng
Nhìn những rủi ro nhiều người mắc phải, cảm thấy thật ngu xuẩn và đần độn cho những kẻ đang có hạnh phúc trong tay mà không cảm nhận được hạnh phúc đó.
Cố lên bé nhé!
HQ |
|
Tuanvietnamnet hôm 16 tháng 1 đưa tin người Mỹ cắt giảm 450 tỉ đô chi tiêu quân sự. Có những ý kiến trái chiều. Ông Max Boot, chuyên gia của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại cho rằng: "... cuộc duyệt xét này phát đi thông điệp rất nguy hiểm cho cả thế giới là Hoa Kỳ đang rút lui. Hiện nay không có ai có thể thế chỗ chúng ta để trở thành một người bảo vệ trật tự, ổn định và cổ võ cho tự do dân chủ trên thế giới. Trong lúc phải đối mặt với nhiều mối đe dọa cùng một lúc và binh sĩ của chúng ta còn đang chiến đấu ở Afghanistan, việc cắt giảm chi tiêu quốc phòng đánh đi những tín hiệu nguy hiểm. Nó làm cho đồng minh của chúng ta cảm thấy thất vọng trong lúc khích lệ những kẻ thù hoặc những người có thể sẽ là kẻ thù của chúng ta".
Tiến sĩ Richard Betts, một chuyên gia khác, cũng của Hội đồng kinh tế đối ngoại, lại cho rằng: "....chiến lược này hướng tới một định nghĩa khiêm tốn hơn về an ninh quốc gia và không làm cho chúng ta bị lẫn lộn với sứ mạng duy trì trật tự thế giới. Sứ mạng đó đã làm cho chúng ta gặp phải rất nhiều rắc rối trong mấy mươi năm qua". Ông Betts còn nói thêm rằng: ..."Hoa Kỳ nên tiếp tục hối thúc các đồng minh giàu có của mình chia sẻ nhiều hơn gánh nặng của việc bảo vệ an ninh thế giới".
Rất ít người có bằng chứng thật rõ về sự tồn tại sau khi chết, vì vậy, không ít thì nhiều, ai cũng sợ chết. Mà đã sợ chết thì khi sống, ai cũng muốn nhiều thứ cho mình - cái đó có thể là tài sản, sự hưởng thụ, vợ đẹp, con khôn, không bị đói rét...
Xuất phát từ tâm lý này, thật dễ hiểu khi ta thấy từ khi có con người tới nay, bất công không bao giờ chấm dứt, nó chỉ biến thái ở những dạng khác nhau mà thôi.
Phật giáo tìm cách "cân bằng" việc này bằng cách diệt cái "tham" trong 3 thứ cần diệt là "tham, sân, si".
Nếu không tham gì cả, chỉ cần ăn thôi, không "tham" khoa học kỹ thuật để chống lại thiên nhiên hoang dã, không "tham" tìm hiểu về con người để chữa trị bệnh tật thì có lẽ lúc nào đó, chúng ta sẽ về với thời tiền sử.
Và ta phân biệt thế nào giữa khát vọng và lòng tham?
Người ta có thể giải thích là khát vọng hướng thiện và kìm giữ lòng tham. Nghe rất hay, nhưng nếu không có khát vọng lớn (nghe có vẻ hơi tham rồi!) thì loài người liệu có đủ thời gian và kinh nghiệm để chống lại động đất, sóng thần, thiên tai....À, mà thân này là thân tạm! Nghe vẫn hay, nhưng dù là thân tạm thì vẫn cứ phải sống, mà muốn sống tử tế thì phải có ý chí và khát vọng, nếu không, anh sẽ bị loại trừ.
Hay chúng ta diệt luôn "dục" để thế giới ngừng phát triển về số lượng. Việc này nghe có vẻ hay, nhưng ai sẽ làm được điều đó nếu không có vẻ là trái với tự nhiên? Bản thân ông thầy Chùa được sinh ra bằng cách nào? Hay bản thân ông là "có có, không không, không cũng như có....". Ông sinh ra cũng được mà không sinh ra cũng không sao (?).
Cá nhân tôi thấy thật khổ thân cho ai đã sinh ra ông, dưỡng dục để ông mang hình hài con người vì dường như ông không hiểu giá trị sự sống của chính ông. Có là có, không là không vì ông sinh ra có một linh hồn, và theo tôi hiểu, linh hồn đó là có, không thể "có có, không không, không cũng như có" được (?).
Tôi cũng hiểu là cái tham của con người không thể diệt được vì ít nhất, khi người ta đói, người ta sẽ tham ăn, dù lý thuyết hay mĩ từ nào lý giải cho lòng tham đó cũng là vô ích vì tham là tham, và có lẽ không có khái niệm "khát vọng ăn" (?).
Người ta cũng lý giải là con người có thể đơn giản hóa, luyện tập để tự tăng sức chịu đựng trước thiên nhiên, sống bằng cỏ cây, hoa lá....
Tôi tự xem xét những nơi được coi là cái nôi của Phật giáo như Ấn độ, Trung Quốc, và "hội đàn em" như Campuchia, Thái lan, Lào (có thể là Việt nam), thì thấy lạc hậu, đói nghèo, bệnh tật....
Một lý thuyết có vẻ hay nhưng khi thấy thực tế như vậy, tôi không thể coi đó là chân lý.
Và cũng chính vì vậy, thế giới vẫn cần một trật tự để bắt con người phải sống tốt, để kìm hãm lòng tham, mà hiệu quả nhất vẫn là sức mạnh của cái gọi là bạo lực nếu cần. Bạo lực đó có thể là B52 ném bom Hà Nội hoặc có thể là Việt cộng đánh Mỹ, buộc Mỹ "trong danh dự" phải rời khỏi Việt Nam.
Trật tự đó đến nay vẫn được duy trì chủ yếu bởi người Mỹ và đồng minh. Trật tự đó cần súng đạn, vũ khí tối tân trong khi cảnh chết đói vẫn hàng ngày diễn ra trên hành tinh; trật tự đó cũng được duy trì bởi cường độ làm việc cật lực của người lao động Mỹ, song một phần không nhỏ số tiền họ kiếm được lại "ra đi" trong danh nghĩa nhân đạo và 178,5 tỉ USD đã được cam kết đóng góp cho chương trình “The Giving Pledge” do Bill Gate và vợ ông khởi xướng.
Bằng sự đóng góp, lao động miệt mài, khát vọng và có khi cả lòng tham, người giàu Mỹ đã lấy đi rất nhiều của người dân Mỹ, của cả thế giới; và ngược lại, họ cũng tìm cách trả lại người dân Mỹ và người nghèo của thế giới trong giới hạn có thể.
Một lúc nào đó, có lẽ, chúng ta phải chấp nhận cái "logic" của họ.
Trong Wikipedia viết: "Nhiều nhà giáo dục thấy rằng Kinh thánh Ki-tô đã ăn rễ vững chắc vào văn hoá phương Tây đến nỗi 'bất cứ ai, dù có niềm tin hay không', nếu không quen thuộc với các giá trị và giáo huấn của Kinh thánh sẽ trở nên dốt nát về văn hoá". Và "Kinh Thánh trọn bộ, hoặc một phần, đã được dịch sang hơn 2.100 ngôn ngữ của 90% dân số thế giới. Kể từ năm 1815, ước tính có khoảng hơn 5 tỉ ấn bản Kinh thánh trọn bộ hoặc các phần quan trọng của Kinh Thánh được phân phối, trở nên sách bán chạy nhất trong mọi thời đại".
Chúng ta hay dùng cụm từ "Văn minh Âu - Mỹ". Khó có thể phủ nhận ảnh hưởng của Kinh Thánh đối với nền văn minh này lớn như thế nào; và tôi tin rằng sẽ còn lâu, họ sẽ giữ vai trò "đầu tàu" hay "lãnh đạo thế giới".
Hãy nghe lại lời kết án Thánh Kinh:
"Cuốn sách này, cuốn Thánh Kinh, đã truy tố cho đến chết những người thông thái nhất và tốt nhất. Cuốn sách này đã chặn đứng sự tiến bộ của loài người. Cuốn sách này đã đầu độc những nguồn kiến thức và lạc dẫn năng lực của con người.
Cuốn sách này là kẻ thù của tự do, là cột chống của chế độ nô lệ. Cuốn sách này đã gieo những hạt giống thù hận trong gia đình và quốc gia, nhúm ngọn lửa chiến tranh, và làm cho thế giới nghèo khổ.
Cuốn sách này là công sự của hôn quân bạo chúa – là chủ nhân của các nô lệ phụ nữ và trẻ em. Cuốn sách này đã làm đồi bại nghị viện và triều chính. Cuốn sách này đã biến các trường đại học [Ki Tô Giáo] thành thầy dạy của sự sai trái và kẻ thù ghét khoa học. Cuốn sách này chất đầy những nước theo KiTô giáo với những tông phái thù hận, độc ác, ngu tối, chém giết lẫn nhau. Cuốn sách này dạy con người giết đồng loại vì tôn giáo".
Trích Khổ thân củ khoai của tôi của ông Trần Chung Ngọc
Tôi đã đi khắp Châu Âu, tôi đang ở Mỹ, tôi cũng đọc nhiều, và hôm nay, tôi không nhìn thấy những điều ông Ngọc viết. Có thể ngày xưa, hoặc ngay bây giờ, vẫn có những người nhân danh Kinh thánh để làm điều không đúng, nhưng hãy nhìn những thành quả mà "văn hóa Thánh Kinh" đã đem đến cho nhân loại.
Không có ai đi đến thành công mà không phạm sai lầm, càng thành công lớn thì khả năng xảy ra những sai lầm nghiêm trọng là có thể.
Nếu các bạn muốn tìm những điều xảy ra ở những nơi có tín ngưỡng khác đem lại, hãy đến những nơi ông Ngọc đặt niềm tin vào đó; và bản thân chính ông Ngọc, nếu tôi không nhầm, ông vẫn đang nương nhờ vào một thứ gọi là "trật tự Mỹ".
HQ - San Jose, những ngày cuối năm âm lịch 2011. |
Gửi con yêu của mẹ!
Vậy là con tồn tại trong bụng mẹ được 8 tuần rồi. 8 tuần đó là khoảng thời gian chỉ một mình mẹ vật lộn với những triệu chứng ốm nghén, với cảm giác mệt mỏi bất tận, với những cơn giật mình thao thức, những giọt nước mắt lăn giữa đêm dài và cả những căng thẳng mẹ phải âm thầm chịu đựng trong công việc.
Rồi mẹ nghĩ đến lúc con chào đời và khôn lớn, sẽ có khi nào con trách mẹ không, vì mẹ đã không mang lại cho con một gia đình trọn vẹn. Con chỉ có thể lớn lên trong vòng tay của mẹ mà thiếu vắng sự nuôi dưỡng của cha, vì mẹ chỉ là người thứ ba, một người thứ ba mù quáng vì trái tim yêu lầm đường lạc lối.
Ngày mẹ báo tin có con đang hiện diện trên đời, cha con đã chọn giải pháp từ bỏ đứa con của mình, vì cha còn gia đình riêng, còn một đứa con hợp pháp cần bảo vệ. Cũng từ đó đến nay, chưa bao giờ cha con hỏi han, quan tâm đến mẹ con mình dù chỉ một lời. Cha con không biết con đang lớn dần lên trong bụng mẹ ra sao, con háu ăn và hành mẹ đến mức nào.
Con ơi! Mẹ hiểu mình chỉ là người thứ ba, nên chỉ có thể câm lặng chịu đựng một mình. Nhưng chưa bao giờ Mẹ có ý định từ bỏ con của mình, con là món quà vô giá mà Thượng đế đã ban tặng cho mẹ. Vậy nên, mẹ chọn giải pháp đương đầu với mọi điều tiếng và những khó khăn sắp tới, chỉ để giữ con tồn tại và sinh con ra trên cõi đời này.
Mẹ tin rằng con sẽ hiểu, và không trách mẹ đâu, phải không con? Đâu phải mái ấm không có tiếng nói của người đàn ông thì sẽ không có nụ cười và hạnh phúc? Dù rằng hạnh phúc đó không nguyên vẹn nhưng mẹ nguyện với lòng sẽ cố hết sức để nuôi dạy con nên người.
Cha con có lẽ đinh ninh rằng mẹ đã phá thai, vì mẹ nói thế. Cha con không hiểu rằng khi mẹ đưa ra các giải pháp cho cha con lựa chọn, trong đầu mẹ đã xác định mình sẽ làm gì cho dù cha con quyết định như thế nào đi chăng nữa. Nhưng lúc ấy, mẹ mong biết bao cha con có thể nắm tay mẹ vượt qua khó khăn này để chào đón con ra đời. Nhưng cha con đã không làm điều đó.
Ông bà ngoại con khi biết chuyện đã dạy mẹ rằng: “Bất cứ giá nào cũng không được phá hoại gia đình người khác”. Mẹ đã chọn giải pháp im lặng và rút lui, và làm cho cha con tin rằng, con đã không còn tồn tại nữa. Ngày con chào đời, chắc cha con cũng không biết mình có thêm một đứa con nữa trên đời. Nhưng con đừng lo, bên mẹ con mình còn có ông bà ngoại, những người thực sự yêu thương con.
Cũng như mẹ, ông bà mong ngày con chào đời biết bao. Ngày ấy, con sẽ ngập tràn trong tiếng cười hạnh phúc, trong vòng tay ấm áp của những người yêu thương con, con nhé. Và khi con lớn lên, đừng vì mặc cảm không cha mà con trách mẹ. Nếu con hiểu những gì mẹ phải chịu đựng ngày hôm nay, thì con sẽ biết rằng mẹ yêu con đến nhường nào.
Cả cuộc đời mẹ là những chuỗi ngày đầy đau khổ và nhiều vấp ngã, nhưng mẹ tin rằng con sẽ là nguồn hạnh phúc và động lực lớn lao để giúp mẹ đủ sức bước tiếp trên chặng đường dài còn lại. Yêu con nhiều lắm, con yêu của mẹ!
Nguồn Vnexpress
"Có thể có những mối tình sai lầm, nhưng đừng cho rằng những đứa trẻ sinh ra trong cuộc tình đó là sai lầm".
HQ
|
|
|