Cám ơn anh đã gửi thư cho tôi.
Về việc đàn, tất nhiên là anh vừa mua, anh có thể đổi anh H ạ. Tuy nhiên, trong ngành kinh doanh của tôi, tôi cần bán hàng qua nhiều "kênh" thông tin như: thầy/cô giáo, sự Giới thiệu của khách hàng, mạng internet...
Tất cả các kênh thông tin này, chúng tôi đều phải mất chi phí.
Thí dụ: khi các cô thầy giáo hoặc những người buôn đàn nhỏ lẻ đến mua đàn của Công ty, bao giờ họ cũng được giảm giá (discount) và họ phải mua vài cái một lúc, sẽ không được bảo hành và phải tự vận chuyển.
Nếu họ muốn mua 01 cái với giá rẻ thì Công ty chỉ giải quyết 01 lần với lý do có thể là mua để tặng, mua để cho gia đình dùng, cho bạn thân....
Song, chính sách này đôi khi bị méo mó do tư cách của một số "kênh thông tin" và một phần do đặc thù của ngành kinh doanh đàn, cụ thể là đàn bị tâng lên khỏi giá trị thực để các "kênh thông tin" kiếm thêm tiền, đàn đã bán cho khách bị gièm pha để khách hàng không yên tâm, yêu cầu đổi đàn, gây tâm lý hoang mang cho một việc không đáng có.
Không ai biết một cô nàng có thực sự khoẻ mạnh hay không bằng ông "bác sĩ" riêng của cô ấy; anh chàng định cưới cô ta về làm của riêng chỉ biết bề ngoài thôi.
Na ná như vậy, anh chàng tài xế, người chơi đàn có thể lái xe tốt, chơi đàn hay, nhưng máy ô tô có tốt hay không, máy đàn có chuẩn hay không, theo tôi, không phải lĩnh vực của họ.
Xã hội càng văn minh, hiện đại, chuyên môn hoá càng cao.
Vì vậy, theo tôi, ý kiến của cô/thày giáo về chất lượng máy đàn nên để cho các bạn chuyên về kỹ thuật đàn (Piano tecnique) đánh giá, chứ không phải các thầy/cô dạy đàn Piano(Piano player or pianist), nhất là trong lĩnh vực đàn Piano cũ (secondhandpiano).
Chúc anh một ngày may mắn!
HQ
Mong anh bớt chút thời gian, đọc thêm thông tin trong đường link dưới đây:
Là người Việt tôi cũng tự hào có một Đặng Thái Sơn. Thế nhưng đừng
nhắm mắt ca ngợi bừa bãi. Tôi muốn cung cấp thêm một số thông tin bổ
sung cho ông Nguyễn Đình Đăng về hiện tượng Đặng Thái Sơn để xác định
Đặng Thái Sơn đang ở đâu trên bản đồ âm nhạc classical music thế giới.
1- Sự cố chấn động giải thưởng Chopin 1980 “International Frederick
Chopin Piano Competition”:
Nên nhớ đây là một trong 120 cuộc thi về âm nhạc cổ điển dành cho thanh
thiếu niên , dĩ nhiên cuộc thi Chopin là lớn, nhưng không là tất cả. Tại
cuộc thi lần thứ 10, 1980, ở vòng 3, giám khảo Martha Argerich, một
nghệ sỹ Piano lừng danh người Argentina, người được thế giới Piano coi
như là một trong những pianist đương đại vĩ đại nhất đã quyết định từ
chức vì ban giám khảo đã đánh truợt một thí sinh lừng danh người Nam Tư
cũ ( nay là Serbia) Ivo Pogorelic. Bà tuyên bố rằng ban giám khảo đã
loại bỏ một ‘thiên tài”!
Nhờ lợi thế này ở vòng 3 mà sau đó Đặng Thái Sơn đã đoạt giải nhất!
2- Cùng trong năm đó Ivo Pogorelic được mời trình diễn ở Carnegie
Hall, New York, nơi mà có nằm mơ Đặng Thái Sơn cũng khó có cơ hội!
3- Và sau năm 1980 thì Ivo Pogorelic đã trình diễn hầu khắp các dàn
nhạc giao hưởng lớn nhất thế giới như Boston Symphony Orchestra,
London Symphony Orchestra, Chicago Symphony Orchestra, Vienna
Philharmonic, the Berlin Philharmonic, the Orchestre de Paris. Đặc bịệt ,
chỉ sau chấn động trên 2 năm, 1982, Pogorelić được hãng ghi âm âm nhạc
cổ điển danh tiếng nhất thế giới Deutsche Grammophon kí hợp hợp đồng
anh như là một nhạc sỹ ghi âm riêng cho hãng. Thử hỏi Đặng Thái Sơn đã
bao giờ có mặt ở những dàn nhạc trên và có bao nhiêu CD được các hãng
ghi âm lớn nhất sản xuất ngoại trừ CBS Sony và một số hãng ghi âm nhỏ
khác?
4. Năm 1988, Pogoregic trở thành nghệ sỹ Piano đầu tiên và duy nhất
cho tới nay là Đại Sứ Thiện Chí của UNESCO. Và một giải thưởng Piano cho
các tài năng trẻ được anh thành lập ở California, Hoa Kì với giải nhất
đến 100.000 dollars!
5- Tuy nhiên, ghê gớm thế, nhưng Ivo Pogorelic vẫn chỉ là một ngôi
sao nhỏ trong thiên hà tinh tú lịch sử âm nhạc cổ điển thế giới. Vậy mà
mới đây một nhà xuất bản ở Việt Nam (dịch từ Japan?) đã ầm ĩ cho ra mắt
một cuốn sách về Đặng Thái Sơn với tiêu đề “Người Được Chopin Chọn”!
Trong Clip dưới đây là Yoo Ye Eun, một bé gái khiếm thị được coi là tài năng Piano thiên bẩm của xứ Hàn, điều đặc biệt hơn là cô bé không hề học qua trường lớp âm nhạc hay Piano nào và có khả năng chơi lại bất kỳ bản nhạc nào chỉ qua một lần nghe duy nhất.
Lần đầu tiên cô bé có gương mặt thiên thần này chạm vào những phím đàn Piano là năm lên 3 tuổi, khiến gia đình hết sức ngạc nhiên và không có lời giải thích thỏa đáng nào về sự kiện này, cô bé bắt đầu đệm lại các bài hát của mẹ và các bản nhạc sau một lần nghe. Có lẽ khả năng đặc biệt này đã bù đắp phần nào sự thiệt thòi của cô bé vì ngay từ lúc sinh ra mắt cô bé đã hoàn toàn không nhìn thấy gì.
Clip này ghi hình cô bé trong chương trình Star King của Hàn Quốc năm 2008.
Theo Khâm định Việt sử, tháng Tám, mùa
thu, năm Nhâm Tuất 1202 vua Lý Cao Tông “Sai nhạc công đặt ra nhạc khúc
gọi là “Chiêm Thành âm”. Nhạc khúc này giọng sầu oán não nùng, ai nghe
cũng rỏ nước mắt. Nhà sư Nguyễn Thường nói rằng: “Tôi nghe nói: thanh âm
của nước loạn thì ai oán giận hờn. Nay chúa thượng rong chơi vô độ, kỷ
cương triều đình rối ren, lòng dân ngày một ly tán. Tiếng nhạc ai oán
làm não lòng người! Đó là triệu chứng bại vong”. Chỉ hơn hai mươi năm
sau, nhà Trần đoạt ngôi của họ Lý.
Cũng chẳng phải vô lý khi người ta bảo nghe
nhạc của dân thì biết vận nước.
Nhạc cổ điển thì hãy khoan, ta chưa nói đến, nhưng nếu ai nghe cái gọi là "nhạc trẻ" Việt Nam hiện nay thì không khỏi gai người. Nếu tôi dùng từ mạnh hơn, tôi có thể nói là lợm giọng. Nó không giống ai, không ra kiểu gì. Nếu nó "khác biệt" theo nghĩa tích cực thì khỏi phải nói vì sự khác biệt tích cực đem đến sự văn minh, nhưng buồn thay, nó bẩn theo đúng nghĩa của nó.
Rất buồn khi phải nói với các bạn điều đó.
Một sự sỉ vả trong âm nhạc!
Và đây là một ví dụ trong trăm ngàn ví dụ tôi có thể kể ra của các "sao" Việt nam.
Việc hắn "lại cái" thực ra không đáng trách vì dù hắn không muốn, hắn vẫn là như vậy; chỉ có điều, hắn nói riêng và nhiều kẻ như hắn nói chung, hoàn toàn không hiểu cái quái thai, chứng "què quặt tâm hồn" hắn/họ đang mắc mà tôi cho đó là một chứng bệnh nan y của nền âm nhạc nước nhà.
Mời các bạn "thưởng thức" Đồng hồ treo tường do "Ca sĩ, nghệ sĩ, sao" Tùng Dương (!?):
Tôi đã nín lặng rất lâu, cố tìm hiểu trong cái đầu ngu xuẩn với kiến thức âm nhạc ít ỏi của mình những cái "hay", "cái đẹp" trong những "clip sao" kiểu như thế này, nhưng tôi đã luôn thất bại. Và hôm nay, tôi như chị Dậu, "tức nước vỡ bờ" nên đám quan quân nhà Bá Kiến là "cháu" chưởi tuốt tuồn tuột.
Nhưng các bác đừng nghĩ rằng tôi đưa clip để "thưởng thức" đâu nhá. Thực ra "cực chẳng đã", đưa lên ngượng lắm vì hắn vẫn là người Việt như tôi mà lại làm bẩn dân tôi, "web" tôi, thà xem phim con heo còn ra cái kiểu của nó, nhưng những cái đại loại như thế này, nó chẳng ra cái kiểu gì.
Đề
bài: Em hãy viết về ngày Cá Tháng Tư (ngày nói dối).
Bài làm
Ở
Canada, mỗi lần cậu em đi ăn đám về, bọn em thường lăng xăng ra đón để
tranh nhau mấy trái ổi, mấy trái hồng, …